Chương 3

Đoạn đường này, bà cụ đã đi mất trọn nửa canh giờ.

Tiếng huyên náo bên tai cũng đã chuyển hướng, rõ ràng sự náo nhiệt của "tế tổ" đã qua, bàn tay đầy vẻ tang thương của bà cụ nắm chặt vòng cửa bằng đồng thau của từ đường, run rẩy bước vào từ đường của Tần gia mà sáu năm nay bà chưa từng đặt chân đến.

Duyệt Nhi có chút bất an, nàng ấy buông tay bà cụ ra: "Lão phu nhân, người muốn vào trong sao ạ?" Nàng ấy vừa vào phủ đã được sắp xếp đến Đông Uyển chăm sóc vị lão phu nhân mà trên dưới trong phủ đều gọi là lão bất tử này, ai ai cũng không thích, cảm thấy không có tiền đồ, xui xẻo.

Cũng không biết bà cụ này có quan hệ gì với Dũng Nghị Hầu phủ mà lại đến Dũng Nghị Hầu phủ dưỡng lão.

Tuy có nghi hoặc, nhưng Duyệt Nhi cảm thấy ở bên cạnh bà cụ này rất yên tâm, không có đấu đá tranh giành, nên nàng ấy cũng ở lại Đông Uyển.

Lúc này, nàng ấy nhìn bà cụ không còn chút sinh khí trước mắt lại cảm thấy sợ hãi khôn tả, đặc biệt là đôi mắt đυ.c ngầu kia, sát khí dường như có thể thiêu đốt làn da của nàng ấy.

Nàng ấy dường như có thể cảm nhận được bà cụ trước mắt này có mối quan hệ không tầm thường với các chủ tử trong phủ.

"Ngươi đi đi." Lão bà khẽ thở dài: "Cảm ơn ngươi đã dìu ta đến đây."

Duyệt Nhi mang theo nỗi sợ hãi, muốn tiến lên dìu bà cụ quay về nhưng lại cảm thấy có lẽ bà cụ không muốn quay về nữa, liền đảo mắt nhìn xung quanh, nhanh chóng nhặt một cây gậy gỗ ở góc khuất gần đó rồi tiến lên đặt cây gậy vào tay bà cụ.

"Đi đi." Bà cụ lại lên tiếng.

Duyệt Nhi gật đầu rồi xoay người chạy khỏi từ đường.

Bà cụ chống gậy gỗ bước vào trong từ đường, khói hương vừa mới cúng bái xong vẫn còn lượn lờ, bà bước đi chậm chạp, khập khiễng, cẩn trọng vô cùng như khi bà mới bước vào Dũng Nghị Hầu phủ, đôi chân truyền đến cơn đau nhức khó chịu.

Bước vào từ đường nhìn những hàng bài vị của Tần gia, sự kính sợ và cung kính trước đây giờ đây đã không còn sót lại chút nào.

Đúng lúc này, phía sau từ đường vang lên tiếng đối thoại.

Có lẽ cuộc nói chuyện của hai người đó đã cách nhau một khoảng thời gian, người lên tiếng mang theo vẻ tức giận.

"Đúng! Năm đó vì mẫu thân, vì Dũng Nghị Hầu phủ, vì cả nhà trên dưới mà huynh cưới tẩu tử, cả nhà chúng ta nợ huynh, nhưng sau đó cũng đã để huynh đi, huynh cũng đã sống cuộc sống mà huynh mong muốn, cùng với người bạn đời của huynh bầu bạn suốt đời, nhưng bây giờ huynh quay về làm gì hả?"

"Hả?"