Chương 27

Sát khí lạnh lẽo trong mắt Tưởng thị tựa như có thể xuyên thủng cả bóng lưng đang khuất dần của Tạ Dung Anh.

Vừa ra khỏi sảnh, Tạ Dung Anh đã chạm mặt Chu thị. Nàng bèn hành lễ trước, sau đó mới ôn tồn chào hỏi: “Nếu phu nhân không phiền, con dâu xin phép gọi người một tiếng di nương có được không ạ?”

Chu thị đưa mắt đánh giá Tạ Dung Anh từ trên xuống dưới một lượt, rồi mới khẽ gật đầu, nói: “Cùng đi dạo một lát chứ?”

Tạ Dung Anh sánh bước bên cạnh Chu thị: “Vâng, được ạ.”

Hai người đi qua dãy hành lang dài của tiền sảnh, rồi rẽ vào một lối đi quanh co dẫn thẳng đến hoa viên.

Chu thị khẽ cười: “Hầu gia vừa về đã có vở kịch hay để xem. Không biết thiếu phu nhân đây đang có ý đồ gì?”

“Chẳng hay món quà con dâu gửi tặng, di nương có vừa ý không.” Tạ Dung Anh thản nhiên đáp lời.

Nghe vậy, Chu thị liền dừng bước, quay sang nhìn Tạ Dung Anh chằm chằm. Về các tiểu thư của Tạ gia, bà cũng biết đôi chút. Vì vậy, khi hay tin con trai của Tưởng thị sắp cưới trưởng nữ Tạ gia, trong lòng bà quả thực đã có chút gợn sóng.

Rốt cuộc thì, tài lực của Tạ gia ai ai cũng biết, Tần Quân Dị mà cưới được trưởng nữ Tạ gia thì chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh.

Chỉ là bà không thể ngờ rằng, người con dâu mà Tưởng thị đã dùng trăm phương ngàn kế để cưới về cho con trai mình, hóa ra lại không cùng một phe với bà ta.

“Món quà?” Chu thị cười khẽ, hỏi lại.

Tạ Dung Anh nói thẳng không chút kiêng dè: “Mẫu thân ngay cả việc bổn phận của mình cũng làm không xong, mà trùng hợp thay, phụ thân lại đang muốn đón di nương về phủ để cho người một danh phận. Đây chẳng phải là một cơ hội ngàn vàng hay sao? Đối với di nương mà nói, nếu đây không phải là một món quà, thì còn là gì nữa?”

Chu thị khẽ nhướng mày, nhếch miệng cười hỏi: “Vậy rốt cuộc, ngài muốn làm gì?”

-

Không khí trong lành se lạnh, cơn gió rét vừa dứt, bầu trời Biện Kinh dần lộ ra sắc xanh trong vắt. Tuyết đọng trong Đông Uyển đã được dọn sạch, chỉ còn trên những cành ngô đồng là vẫn còn sót lại chút tuyết trắng; khi hơi ấm dần lên, những vụn tuyết ấy bắt đầu lả tả xoay tròn rồi rơi xuống đất.

Thúy Chi chạy bước nhỏ từ phía cửa thuỳ hoa, đi thẳng về hướng sương phòng.

Vừa bước vào, nàng ấy thấy Vân Nương đang thu dọn đồ đạc chuyển từ nhà chính sang. Thúy Chi liền dời mắt, đi về phía Tạ Dung Anh đang ôm lò sưởi tay trên sập mềm: "Thiếu phu nhân, quả đúng như người dự đoán, Hầu gia đã giao việc quản lý phủ cho Chu thị lo liệu rồi ạ."

Tạ Dung Anh đang tựa vào gối dựa nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy thì khẽ mi mắt, nhìn Thúy Chi vẫn còn đang thở dốc, nàng mỉm cười nhạt hỏi: "Tưởng thị cũng thuận theo ý của Hầu gia sao?"

"Hầu gia và Phu nhân đã ở trong tiền sảnh suốt một canh giờ, không cho phép bất kỳ ai đến gần, ngay cả Tiểu hầu gia khi trở về cũng chẳng thể vào trong. Sau đó, Hầu gia quyết định tạm thời giao mọi việc trong Hầu phủ cho Chu thị quán xuyến, nói rằng Phu nhân những năm qua vất vả lo toan việc nhà cũng đã mệt rồi, nên để Phu nhân nghỉ ngơi cho tốt." Thúy Chi tóm tắt lại những việc trọng yếu.

"Vậy còn khoản bạc thâm hụt suốt những năm qua thì tính sao đây?" Khi Tạ Dung Anh nói câu này, ý cười trên mặt nàng càng thêm sâu sắc.