Ngay khi Chu thị vừa ngồi xuống chiếc ghế đầu tiên bên tay trái của Dũng Nghị Hầu, Tạ Dung Anh cũng vừa lúc bước vào. Ánh mắt nàng lướt nhanh qua Chu thị, khoé môi khẽ nhếch lên.
"Con dâu ra mắt phụ thân, mẫu thân." Tạ Dung Anh cúi người hành lễ.
Ánh mắt Dũng Nghị Hầu liếc qua các tỳ nữ đang đứng sau lưng Tạ Dung Anh một cái, rồi mới lên tiếng: "Ngồi đi."
Thế nhưng, Tạ Dung Anh lại không ngồi xuống ngay. Thay vào đó, nàng quay người nhận lấy mấy quyển sổ sách từ tay Vân Nương và Thuý Chi, đặt lên chiếc bàn nhỏ cạnh Dũng Nghị Hầu rồi nói: "Phụ thân, những sổ sách này có niên đại sớm nhất là từ tháng sáu năm Thừa Đức thứ năm. Những chỗ có vấn đề, con dâu đều đã đánh dấu lại, mời phụ thân xem xét."
Ánh mắt Tưởng thị như có gai, ghim chặt vào người Tạ Dung Anh, giọng điệu đầy vẻ đe dọa: "Tạ Dung Anh, ngươi muốn làm gì hả? Con gái Tạ gia các người sau khi gả đi đều kiếm chuyện ở nhà chồng như vậy sao?"
Tạ Dung Anh nhướng mày: "Mẫu thân nói gì lạ vậy, có vấn đề thì phải giải quyết, chứ đâu thể cứ bịt miệng người phát hiện ra vấn đề được."
Tưởng thị lạnh giọng chất vấn: "Ngươi nói vậy là đang nghi ngờ việc quán xuyến nhà cửa trước đây của ta sao?"
"Nếu việc nhà do mẫu thân quán xuyến trước nay không có vấn đề gì, thì cớ gì phải sợ người khác chất vấn ạ?" Tạ Dung Anh mỉm cười, vẻ mặt thản nhiên như mây gió: "Nếu con dâu thật sự có chỗ nào không hiểu hay làm sai, mẫu thân cứ việc chỉ điểm một hai, hà cớ gì phải hùng hổ doạ người như vậy?"
Bốn chữ "hùng hổ doạ người", Tạ Dung Anh cố tình nhấn rất mạnh.
Sắc mặt Tưởng thị tối sầm lại. Bà ta liếc mắt nhìn Dũng Nghị Hầu, rồi cố nén cơn giận đang bùng lên trong l*иg ngực.
"Thôi đủ rồi." Dũng Nghị Hầu lạnh lùng nhìn Tưởng thị: "Để ta xem thử, sổ sách từ sau tháng sáu năm Thừa Đức thứ năm rốt cuộc có điểm nào đáng ngờ."
Tưởng thị siết chặt hai tay thành quyền. Bà ta vốn cứ ngỡ Tạ Dung Anh sẽ giải quyết được mớ rắc rối của Hầu phủ, nào ngờ nàng lại thẳng thừng ném cục diện rối rắm này vào tay Dũng Nghị Hầu.
Có điều, đối với vấn đề của Hầu phủ, Tưởng thị lại chẳng hề chột dạ. Bởi lẽ, đây vốn là vấn đề của chính Dũng Nghị Hầu, chứ không phải do bà ta gây nên.
Nghĩ vậy, bà ta lại càng thản nhiên ngồi yên tại chỗ.
Trong khi đó, Dũng Nghị Hầu lật giở từng cuốn sổ sách, và sắc mặt của ông ta cũng ngày một khó coi.
Lật xem được chừng bảy tám cuốn, Dũng Nghị Hầu liền quăng thẳng cuốn sổ trong tay xuống đất, rồi nổi giận đùng đùng đứng phắt dậy, chỉ thẳng vào mặt Tưởng thị: “Cái nhà này giao vào tay bà, mà bà quán xuyến kiểu đó hả!?”
Tưởng thị lạnh lùng nhìn lại, nhếch mép cười khẩy: “Chuyện giật gấu vá vai này chẳng phải là thông lệ của Tần gia các người sao? Cớ gì bây giờ lại đổ hết lên đầu ta?”
“Tưởng Linh!” Dũng Nghị Hầu gầm lên. Nhưng rồi khi thấy có mặt Tạ Dung Anh là bậc con cháu ở đây, ông ta đành phải cố nén giận, quay sang nói với Chu thị: “Nàng đưa Tạ thị lui xuống đi.”
“Vâng.” Chu thị đứng dậy, liếc nhìn Tạ Dung Anh một cái rồi rời khỏi tiền sảnh.
Tạ Dung Anh cúi người hành lễ: “Phụ thân, mẫu thân, con dâu xin phép cáo lui.” Ngay khoảnh khắc nàng xoay người, một nụ cười đầy khıêυ khí©h nơi khóe môi đã vừa vặn lọt vào tầm mắt của Tưởng thị.