Chương 22

Thúy Chi nhanh trí, vừa khóc vừa ôm Tạ Dung Anh vào lòng: "Thiếu phu nhân cũng không biết đã đắc tội gì với phu nhân, mà lại bắt người đứng trong tiết trời lạnh giá này suốt nửa canh giờ. Thiếu phu nhân vốn đã bị cảm lạnh chưa khỏi hẳn, cho dù phu nhân muốn ra oai làm mẹ chồng, cũng không thể hại Thiếu phu nhân như vậy được ạ."

"Thúy Chi!" Viên ma ma vội vàng bước tới: "Ngươi đang nói bậy bạ gì đó? Phu nhân sao có thể hại con dâu của mình được?"

Dũng Nghị Hầu khẽ chau đôi mày rậm, ra lệnh: "Đưa Thiếu phu nhân vào phòng nghỉ, mời đại phu đến."

Vân Nương và Thúy Chi nghe vậy, lập tức một người đỡ một người dìu Tạ Dung Anh đi vào sương phòng, còn Dũng Nghị Hầu cũng bước vào nhà chính.

Ở trong phòng, khi nghe thấy giọng của Dũng Nghị Hầu, trong mắt Tưởng thị còn thoáng lên một tia vui mừng, nhưng ngay sau đó, khi nghĩ đến những việc làm của ông ta trong những năm qua, ánh mắt bà ta lập tức trầm xuống.

Nhìn người đàn ông cao lớn vén rèm bước vào, Tưởng thị đứng dậy, làm một lễ phúc thân tượng trưng: "Hầu gia đã về."

"Bên ngoài có chuyện gì vậy?" Dũng Nghị Hầu cởi bỏ áo giáp trên người, một nữ tỳ lập tức tiến lên nhận lấy. Sau khi ông ta ngồi xuống, ông tiếp tục hỏi: "Mới thành hôn được mấy ngày, bà đã để con gái nhà người ta bệnh nặng đến mức này sao?"

Nghe Dũng Nghị Hầu thuyết giáo một tràng, Tưởng thị bèn dời mắt đi chỗ khác, rồi ngồi xuống bên cạnh ông ta, cất giọng cười như không cười mà nói: “Hóa ra Hầu gia cũng biết con trai mình mới thành hôn được vài ngày cơ đấy.”

Nghe thấy lời nói đầy oán khí của Tưởng thị, Dũng Nghị Hầu liền đáp: “Thì ta đã về rồi đây còn gì?”

Tưởng thị hừ lạnh một tiếng: “Con trai thành hôn mà trên cao đường lại vắng mặt cha, cái trò cười này không biết sẽ còn bị người đời bàn tán ở thành Biện Kinh này đến bao giờ nữa.”

“Ta đang nói với nàng chuyện nha đầu Tạ gia ngất xỉu, bà lôi mấy chuyện này ra làm gì?” Tâm trạng vui vẻ lúc mới về của Dũng Nghị Hầu cũng vì mấy lời này của Tưởng thị mà nguội lạnh đi vài phần. Sắc mặt ông ta cũng trở nên lạnh lùng: “Bà có biết không, nếu biên quan một khi xảy ra chiến sự, hơn nửa số bạc tiêu dùng trong quân đội đều do Tạ gia chu cấp đấy. Con gái nhà người ta gả vào Hầu phủ chưa được nửa tháng, vậy mà bà đã ra oai phủ đầu với nó như thế à?”

“Ai ra oai phủ đầu chứ?” Tưởng thị dĩ nhiên biết rõ thực lực tài chính của Tạ gia, nếu không thì bà ta đã chẳng chọn Tạ Dung Anh làm đại nhi tức của mình. Bà ta nói tiếp: “Nữ tử xuất giá tòng phu, thế mà Tạ Dung Anh thì hay rồi, để Quân Dị phải một mình lẻ bóng, thậm chí còn dọn hết đồ đạc của mình sang sương phòng ở Đông Uyển. Nó làm vậy là có ý gì? Không muốn khai chi tán diệp cho Tần gia ư? Hay là có lòng dạ khác?”