Dù cho có phải chịu ấm ức lớn đến đâu ở nhà chồng, thì vì những ràng buộc lễ giáo, Tạ Dung Anh cũng sẽ tự mình nuốt ngược vào trong. Hơn nữa, vì danh tiếng của nhà chồng và của chính mình, nàng nhất định sẽ cố gắng hòa hợp với mọi người trong gia đình.
Chỉ là lúc này đây, Tạ Dung Anh lại không hề mềm mỏng như họ vẫn tưởng.
"Mặc kệ nàng ta có ý gì, tính cách cứng đầu quá thì phải mài giũa." Lúc này, cơn giận của Tưởng thị đã tan biến hết, khoé môi bà ta cong lên thành một nụ cười: "Từ xưa đến nay, phụ nữ lấy chồng đều phải coi chồng là trời, nàng ta còn muốn có suy nghĩ riêng sao?"
"Sức khỏe của Thiếu phu nhân vốn chưa bình phục hẳn, thời tiết bên ngoài lại rất lạnh, hay là cứ để nàng ấy vào rồi dạy bảo sau ạ." Viên ma ma thực sự lo lắng.
Tạ gia lại không phải là gia đình bình thường, nếu Tạ Dung Anh xảy ra chuyện ở Hầu phủ, Tạ gia mà tìm tới cửa thì ngược lại Tưởng thị sẽ phải mang danh mẹ chồng độc ác, ức hϊếp con dâu.
Tưởng thị nghe vậy, khẽ "hừ" một tiếng, rồi giơ tay ra hiệu cho nữ tỳ phía sau lui ra.
Nữ tỳ lui sang một bên, Tưởng thị lại lười biếng dựa vào chiếc kỷ, mắt lim dim nhìn Viên ma ma: "Khúc xương cứng đầu nào mà ta không mài được chứ?"
Tạ Dung Anh một khi đã rơi vào bẫy của bà ta thì đừng hòng thoát thân.
Dám làm trái ý bà ta, bà ta thực sự muốn xem xem nàng có thể chống cự được bao lâu!
"Phu nhân." Viên ma ma có chút khẩn khoản khuyên nhủ: "Người biết ý của lão nô mà, lão nô chỉ không muốn người phải mang tiếng xấu là mẹ chồng ác độc thôi."
Mí mắt Tưởng thị khẽ động, bà ta liếc nhìn Viên ma ma, trầm ngâm một lát rồi nói: "Cho nàng ta vào đi."
Viên ma ma cũng thở phào nhẹ nhõm, quay người định đi ra ngoài.
Ngay lúc Viên ma ma vừa bước ra khỏi nhà chính, trong đầu vẫn còn đang nghĩ xem nên dạy dỗ Tạ Dung Anh một phen thế nào, thì một đoàn người từ phía cổng sân đi vào.
Người dẫn đầu chính là Dũng Nghị Hầu, mình mặc áo giáp, dáng vẻ phong trần mệt mỏi bước vào.
Sắc mặt Viên ma ma liền thay đổi, không phải nói còn mấy ngày nữa mới về kinh sao, sao lại về sớm như vậy?
Thật không sớm không muộn, đúng ngay lúc này, Thúy Chi và Vân Nương kinh hãi hét lên: "Thiếu phu nhân!"
Sắc mặt Viên ma ma trầm xuống, Tạ Dung Anh đã ngã gục giữa cơn gió lạnh.
"Thiếu phu nhân, Thiếu phu nhân!" Thúy Chi ôm lấy Tạ Dung Anh đang ngất xỉu và lớn tiếng gọi.
Vân Nương thì hét về phía Viên ma ma: "Mau mời đại phu, mau mời đại phu đi!"
Dũng Nghị Hầu có vóc người vô cùng cao lớn, lông mày rậm, đôi mắt sâu, màu mắt hơi nhạt. Có lẽ do đã ở tuổi tứ tuần, nên ánh mắt ông ta nhìn người khác vô cùng sắc bén. Ông ta nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt.
Rồi trầm giọng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"