Chương 20

Đây cũng được xem như là cách Tưởng thị nói cho Tạ Dung Anh biết rằng, Tần Quân Dị là người mà bà ta có thể khống chế được. Chỉ cần Tạ Dung Anh ngoan ngoãn nghe lời, thì người đàn ông này dưới sự kiểm soát của bà ta, tuyệt đối có thể khiến Tạ Dung Anh không trở thành trò cười bị chồng lạnh nhạt và ghét bỏ ở đất Biện Kinh này.

Thế nhưng, Tạ Dung Anh lại không hề đón nhận "ý tốt" này của Tưởng thị.

Lại còn để Tần Quân Dị phải một mình một phòng.

Bậc thang mà Tưởng thị đưa ra, Tạ Dung Anh không hề muốn bước xuống. Điều này khiến Tưởng thị có cảm giác Tạ Dung Anh không dễ dàng thao túng như bà ta vẫn tưởng. Cái cảm giác gai góc khó xơi này khiến Tưởng thị vô cùng bất mãn.

Vì vậy, bà ta đã cho người đi mời Tạ Dung Anh từ sáng sớm.

Ấy vậy mà, giữa tiết trời lạnh giá buốt xương này, Tạ Dung Anh đã đứng đợi suốt ba khắc đồng hồ nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng Tưởng thị đâu.

Bấy giờ, Vân Nương mới tiến lại gần Tạ Dung Anh, lo lắng nói: "Thiếu phu nhân, hay là để nô tỳ vào hỏi phu nhân một tiếng nhé. Bệnh phong hàn của người vẫn chưa khỏi hẳn, lỡ như lại nhiễm lạnh nữa thì không xong đâu."

Tạ Dung Anh thừa hiểu sự không vui của Tưởng thị, thế nên nàng chỉ khẽ mỉm cười đáp: "Không cần vội."

Người cần sốt ruột, đâu phải là nàng?

-

Cái lạnh đầu xuân len lỏi, hơi lạnh tựa như mũi kim đâm vào da thịt xương cốt. Thế nhưng, ba người chủ tớ Tạ Dung Anh đang đứng trong sân nhà chính ở Bắc viện vẫn cương quyết không có ý định thỏa hiệp với Tưởng thị.

Vân Nương và Thúy Chi tuy lo lắng cho sức khỏe của chủ tử, nhưng nghĩ đến thái độ này của Tưởng thị, họ hiểu rằng nếu mở lời trước thì quả thực sẽ rơi vào thế yếu.

Oái oăm thay, Tưởng thị lại là mẹ chồng, là bậc trưởng bối, cho nên rất nhiều cảm xúc không thể để lộ ra mặt được.

Trong khi đó, tại nhà chính ở Bắc viện.

Tưởng thị đang ôm lò sưởi tay, nhắm mắt dưỡng thần, nữ tỳ phía sau thì đang xoa bóp vai gáy cho bà ta, vẻ mặt trông vô cùng nhàn nhã.

Viên ma ma liếc nhìn Tạ Dung Anh đang đứng ngoài sân qua khe cửa sổ, rồi lập tức quay người đi về phía Tưởng thị.

"Phu nhân, Thiếu phu nhân rốt cuộc là có ý gì vậy ạ?" Viên ma ma thực sự không thể hiểu nổi: "Đêm qua ngủ riêng phòng với Tiểu Hầu gia thì thôi đi, bây giờ người cố tình lạnh nhạt mà nàng ta cũng không hề sốt ruột."

Phải biết rằng, ngay ngày thứ hai sau khi thành hôn, Tưởng thị đã ra oai phủ đầu Tạ Dung Anh. Mà Tạ Dung Anh lại rất biết điều mà chấp nhận, khiến Tưởng thị vô cùng hài lòng.

Cũng chính vì vậy, Tưởng thị mới vô cùng chắc chắn rằng Tạ Dung Anh là người sống theo khuôn khổ phép tắc.