Chương 18

Ánh nến vàng vọt càng làm nổi bật lên đôi mắt sáng và đôi môi đỏ mọng của Tạ Dung Anh, vẻ đẹp của nàng rực rỡ hơn cả ánh xuân. Cho dù gương mặt có lạnh lùng, cũng khó mà che giấu được phong thái duyên dáng toát ra từ trong cốt cách.

Nàng mỉm cười đáp: "Không muốn giả bộ nữa thôi."

Chẳng có lý do gì cả, chỉ đơn giản là không muốn nữa.

"Nếu như vậy, phu nhân ở Bắc viện nhất định sẽ không hài lòng. Ban đầu người vốn không muốn có hiềm khích với phu nhân, cũng muốn thay Hầu phủ giải quyết một vài chuyện trong khả năng của mình, như vậy quan hệ giữa Hầu phủ và Tạ gia chúng ta cũng sẽ càng thêm thân thiết. Điều mà nô tỳ lo lắng nhất chính là, Tiểu Hầu gia vốn đã không giúp đỡ người, nếu phu nhân còn gây khó dễ, e là ở Hầu phủ này, người sẽ khó mà sống yên ổn được." Giọng của Vân Nương càng nói càng nhỏ. Nàng ấy hiểu sâu sắc nỗi khổ của phận nữ nhi, càng biết làm dâu nhà người ta lại càng không dễ dàng.

Lẽ nào Tạ Dung Anh lại không biết hậu quả sẽ ra sao nếu nàng không để tâm đến những chuyện này ư?

Chỉ là, tại sao nàng phải đi duy trì một mối quan hệ hời hợt, hư ảo trên bề mặt?

Hầu phủ Dũng Nghị này ra sao thì có liên quan gì đến nàng?

Điều nàng muốn bây giờ không phải là vợ chồng hòa thuận, gia đình êm ấm, mà nàng muốn Hầu phủ này phải loạn lên.

Để cho người đời xem xem, sau khi xé toạc tấm màn che xấu hổ kia, Dũng Nghị Hầu phủ danh gia vọng tộc này rốt cuộc là một thứ bẩn thỉu đến nhường nào.

"Tiểu thư, bất kể người quyết định thế nào, nô tỳ đều có thể hiểu được." Vân Nương lại lên tiếng: "Chỉ là sự đã đến nước này, hôn nhân cũng không phải trò đùa. Hai nhà Tạ Tần đã trói buộc vào nhau, vì đại cục, có ấm ức một chút thì cũng đành chịu thôi ạ."

Kiếp trước cũng chính vì cái suy nghĩ "chịu thiệt một chút cũng đành" mà nàng mới bị mẹ con Tưởng thị đùa bỡn cả một đời.

Nàng cười hỏi: "Em cũng nói là vì đại cục, nhưng lúc này, mẹ con họ rõ ràng là đang muốn ta phải nghĩ cho họ. Dựa vào cái gì chứ?"

"Nô tỳ biết tình hình hiện tại buộc cô nương phải nuốt xuống nhiều ấm ức, nhưng chuyện đã đến nước này..."

"Được rồi, em đừng nói nữa." Tạ Dung Anh gấp cuốn sách độc bản trong tay lại, ngắt lời Vân Nương: "Ta sẽ không nuốt xuống bất kỳ ấm ức nào cả."

"Cô nương đây là..." Thúy Chỉ ngập ngừng, rồi trao đổi ánh mắt với Vân Nương, cẩn thận hỏi: "Cô nương định... xé rách mặt mũi với tiểu Hầu gia và phu nhân sao?"