Chương 16

Tâm trạng của Tần Quân Dị đối với nữ nhân trước mặt vô cùng phức tạp. Hắn ta biết rõ, Tạ Dung Anh và hắn ta là do phụ mẫu sắp đặt, mai mối se duyên; bọn họ có thể kết thành phu thê là nhờ có mẫu thân của hắn ta.

Nhưng hắn ta không thể trách mẫu thân, cũng không thể ruồng bỏ người trong lòng.

Chỉ có thể trách Tạ Dung Anh đã lọt vào mắt xanh của mẫu thân, và cũng biết rằng nàng đối với hắn ta chẳng hề có tình nghĩa, tất cả chỉ vì tương lai của hai nhà.

"Tối nay ta sẽ nghỉ ở Đông Uyển." Tần Quân Dị cất giọng, lạnh lùng khác thường.

Tạ Dung Anh bất động thanh sắc đi đến vị trí bên cạnh Tần Quân Dị rồi ngồi xuống. Nàng thong thả nhấc tách trà lên, nói: "Vậy thì e là ta không thể tiếp Tiểu Hầu gia được rồi. Sổ sách mà mẫu thân giao cho ta vẫn chưa xử lý xong, việc nhà không thể lơ là, Tiểu Hầu gia cứ tự nhiên."

Tần Quân Dị ngạc nhiên nhìn nữ nhân đang tao nhã thưởng trà bên cạnh, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Hay lắm."

Vốn dĩ hắn ta còn tưởng rằng tối nay sẽ phải đối phó với nữ nhân này, nào ngờ nàng lại là người mở lời trước.

Chỉ là, hắn ta vẫn nhớ hai ngày đầu mới thành hôn, nữ nhân này đã luôn miệng nói với hắn ta rằng, cho dù hắn ta không có tình nghĩa với nàng, cũng đừng khiến nàng khó xử ở Hầu phủ, càng đừng để nàng trở thành trò cười cho cả phủ.

Vậy mà hắn ta lại cố tình muốn biến nữ nhân này thành trò cười trong Hầu phủ, thậm chí là trò cười cho cả thành Biện Kinh.

Kể từ đêm tân hôn, hắn ta chưa từng bước chân vào Đông Uyển nửa bước.

Hôm nay nếu không phải mẫu thân gây áp lực, sao hắn ta lại đến đây?

"Thúy Chi, sắp xếp người để Tiểu Hầu gia tắm rửa, hầu hạ ngài ấy nghỉ ngơi." Tạ Dung Anh vừa nói vừa đứng dậy, rồi lại nhìn sang Vân Nương: "Mang sổ sách sang sương phòng bên cạnh."

"Vâng, thưa Thiếu phu nhân." Vân Nương và Thúy Chi đồng thanh đáp.

"Tạ Dung Anh." Tần Quân Dị gọi giật lại. Làm sao hắn ta có thể không nhận ra sự thay đổi của Tạ Dung Anh chứ?

Từ lúc nàng bước ra, đến một ánh mắt cũng chưa từng dành cho hắn ta. Trước đây, dù không có tình nghĩa, nhưng nàng vẫn giữ thái độ mà một đôi phu thê mặt ngoài nên có. Bây giờ đến giả vờ cũng không thèm nữa rồi sao?

Tạ Dung Anh nghiêng đầu, ánh mắt lạnh nhạt nhìn chằm chằm Tần Quân Dị: "Có chuyện gì sao?"

"Lạt mềm buộc chặt? Muốn ta để ý đến nàng?" Tần Quân Dị cau mày chất vấn.

Tạ Dung Anh "ồ" một tiếng, vẻ mặt không cảm xúc đánh giá Tần Quân Dị từ trên xuống dưới, ánh mắt có chút thay đổi: "Cần gì phải thế? Nếu ngài đã vô tình, thì cớ gì ta phải có nghĩa?"

"Nghe nói ban ngày nàng còn định trả lại việc mẫu thân giao phó cho người xử lý, nàng lại muốn giở trò gì nữa?" Tần Quân Dị thường xuyên nghe mẫu thân nhắc đến trưởng nữ Tạ gia thế này thế nọ. Hắn ta vốn không thích những nữ tử mạnh mẽ, lại càng không thích những người làm việc quyết đoán.

Ngay từ lúc Tưởng thị bàn với Tần Quân Dị về hôn sự với trưởng nữ Tạ gia, hắn ta đã chán ghét Tạ Dung Anh rồi.

Thêm vào đó, sau khi thành hôn, Tạ Dung Anh luôn cố gắng lấy lòng người phu quân là hắn ta, điều này khiến Tần Quân Dị có cảm giác mình cao hơn Tạ Dung Anh một bậc. Đặc biệt là khi nhìn xuống dáng vẻ lấy lòng của Tạ Dung Anh, hắn ta lại càng thêm khinh thường.

Hắn ta biết rõ, đó chỉ là bộ dạng mà Tạ Dung Anh giả vờ mà thôi.

Giả vờ phu thê hòa thuận, giả vờ gia đình êm ấm.

Hắn ta nào có cần thứ tình cảm giả dối của nữ nhân này?

"Chỉ vì nàng bị bệnh mà ta không đến thăm, nên bây giờ đến diễn kịch cũng không thèm nữa à?"

Nghe những lời chất vấn của Tần Quân Dị, Tạ Dung Anh khẽ nhếch môi cười, giọng nói đầy ẩn ý: "Diễn kịch ư? Tiểu Hầu gia nghĩ nhiều rồi."