- 🏠 Home
- Cổ Đại
- HE
- Đích Tức
- Chương 14
Đích Tức
Chương 14
Vân Nương hiểu ý, liền lui khỏi đại sảnh.
Thấy Tạ Dung Anh cẩn trọng đến vậy, Tạ Dịch cũng vẫy vẫy bàn tay đang đặt trên mép bàn, đám thị vệ đứng sau lưng ông cũng lập tức lui vào trong bóng tối.
Tứ gia ngước mắt lên, cười khẩy: “Chuyện gì mà phải cẩn trọng đến thế?”
“Tứ thúc, dạo gần đây biên quan không yên ổn, thúc có biết chuyện này không?” Nhắc đến chuyện chính sự, vẻ mặt Tạ Dung Anh cũng trở nên nghiêm túc hơn hẳn.
Tạ Dịch nghe vậy, liền thu lại nụ cười có phần bỡn cợt trong mắt: “Cũng có nghe qua một chút, Dung nhi muốn nói gì đây.”
Tạ Dung Anh khẽ cười một tiếng, thản nhiên nói: “Tạ gia chúng ta trước nay vẫn luôn thiếu một cơ hội. Mặc dù từ đời thái tổ phụ đã từ bỏ kinh doanh để theo con đường quan lộ, từ đời ông nội, cha, cho đến đời con đều đang nỗ lực củng cố địa vị của Tạ gia ở Biện Kinh này, nhưng quả thực là bước đi nào cũng gian nan. Con gả vào phủ Dũng Nghị Hầu cũng là để lót đường cho Tạ gia. Có được mối quan hệ thông gia với phủ Dũng Nghị Hầu, con đường quan lộ của các tiểu bối Tạ gia sẽ thuận lợi hơn một chút.”
“Chỉ là, thay vì dựa dẫm vào người khác để có được con đường thuận lợi, chi bằng tự mình dũng cảm xông pha một phen. Dù sao thì, muốn rèn sắt thành thép, trước hết bản thân phải cứng rắn đã.” Tạ Dung Anh cười nhạt: “Tứ thúc thấy sao ạ?”
Tứ gia khoanh hai tay trước ngực, nhướng đôi mày rậm, nhìn chằm chằm vào đại chất nữ ở đối diện: “Nghe Dung nhi nói như vậy, chẳng hóa ra Tứ thúc đây lại là một kẻ vô dụng của Tạ gia hay sao.”
Tạ Dung Anh đưa tay nhấc bình rượu lên, rót đầy chén rượu bên cạnh, sau đó đẩy chén rượu đến trước mặt Tứ gia, rồi cười nói: “Tứ thúc sao lại là kẻ vô dụng được chứ? Tứ thúc nửa đời người vì người trong lòng mà sống cô độc một mình, Dung nhi vô cùng khâm phục đó ạ.”
Đôi mắt sâu thẳm của Tứ gia trong phút chốc nhuốm một tầng kinh ngạc và sợ hãi.
“Tứ thúc không cần phải lo lắng, cả Tạ gia này ngoài thúc và đường đệ ra, thì chỉ có con biết thôi.” Trong lúc nói, Tạ Dung Anh cũng tự rót cho mình một chén rượu. Nàng nâng chén, nụ cười rạng rỡ như hoa: “Tứ thúc vì người đó mà cả đời không lấy vợ, lại còn nuôi nấng con trai của bà ấy. Tình nghĩa sâu nặng như vậy, người đó đáng lẽ phải vô cùng cảm kích Tứ thúc mới phải.”
Lúc này, Tạ Dịch có một cảm giác bất lực như thể bí mật của mình đã bị người khác vạch trần, mà người đó lại chính là đại chất nữ trước nay vẫn luôn có thành kiến với ông.
- 🏠 Home
- Cổ Đại
- HE
- Đích Tức
- Chương 14