Chương 13

Sau này, khi đám tiểu bối đều đã lớn, vị đường đệ đó lại rất biết cách lấy lòng người khác, chiếm được sự yêu mến của tổ mẫu, nên hai cha con họ lại quay về Tạ phủ.

“Dung nhi!”

Trong khách điếm tĩnh mịch, ánh nến chập chờn theo cơn gió lùa vào từ cửa chính. Vẻ mặt của nam nhân đang tựa vào cột lớn trong đại sảnh cũng trở nên nửa sáng nửa tối theo ngọn nến.

Tạ Dung Anh tháo chiếc nón che mặt xuống, tim nàng đập hơi nhanh. Cái cảm giác già nua không nơi nương tựa của kiếp trước, trong khoảnh khắc này đã phai nhạt đi không ít.

Lần này đã khác rồi.

Lần này, nàng vẫn còn trẻ, những người thân yêu nhất đều còn khỏe mạnh.

Nàng vẫn có thể làm lại từ đầu.

“Tứ thúc.” Tạ Dung Anh đi về phía nam nhân đang ngồi.

Nam nhân cười khẩy, trêu chọc: “Hiếm thấy nha, Dung nhi nhà chúng ta lại lén gặp riêng Tứ thúc cơ đấy.”

Dưới ánh đèn, đường nét trên khuôn mặt Tạ Dịch hiện ra rõ ràng. Khi cười, khóe miệng đầy râu của ông nở ra những nếp nhăn nhàn nhạt. Dáng vẻ rõ ràng là không hề chải chuốt, nhưng từng lời nói, từng nụ cười lại toát lên vẻ rạng rỡ và nồng nhiệt.

“Sao lại là hiếm thấy chứ, sau này con sẽ thường xuyên gặp Tứ thúc.” Tính tình của Tạ Dung Anh đã đoan trang cả một đời, nên cuối cùng vẫn không thể tỏ ra dáng vẻ của một tiểu cô nương được.

Tạ Dịch liếc nhìn những món ăn đã chuẩn bị sẵn trên bàn: “Toàn là món con thích ăn đấy, thử xem?”

Tạ Dung Anh cầm đũa tre lên, nếm thử một chút.

Trong đáy mắt sâu thẳm của Tạ Dịch ánh lên vài tia phức tạp. Trong số các tiểu bối trong nhà, chỉ có đại chất nữ này là có nhiều ý kiến với ông nhất. Có lẽ là vì nàng lớn lên bên cạnh mẹ ông, nên rất hay để tâm đến chuyện của ông.

“Dung nhi, có phải con ở Hầu phủ không ổn không?” Tứ gia cẩn thận hỏi.

Lý do duy nhất mà ông có thể nghĩ ra để đại chất nữ lén gặp mình, chính là nàng đã xảy ra chuyện ở Dũng Nghị Hầu phủ.

Tạ Dung Anh đặt đũa tre xuống, lấy khăn lụa ra lau khóe miệng, khẽ cười: “Chuyện hôn nhân đại sự này, chỉ có người trong cuộc mới biết. Vẫn là Tứ thúc tốt nhất, không bước chân vào, lại còn có đường đệ bầu bạn. Cuộc sống như vậy, sao có thể dùng một chữ ‘sảng khoái’ để hình dung cho hết được.”

Tạ Dịch ngẫm lại một lúc, rồi bật cười. Ông cẩn thận nghiền ngẫm lời của cô cháu gái, rồi nhướng mày, không nhịn được mà phản bác: “Nếu Tứ thúc nhớ không lầm, thì con là người coi thường cuộc sống như thế này của Tứ thúc nhất mà.”

Tạ Dung Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Tứ thúc: “Chắc Tứ thúc nhớ nhầm rồi. Con chỉ không thích Tứ thúc lúc nào cũng chọc giận tổ mẫu thôi.”

“Được, được, là Tứ thúc nhớ nhầm.” Tứ gia nói xong lại cười mà không nói gì thêm. Ông cứ thế nhìn chằm chằm vào đại chất nữ trước mặt, những ngón tay đầy vết chai khẽ gõ lên mặt bàn.

“Tứ thúc, vậy thì chúng ta cứ nói thẳng với nhau đi.” Khi Tạ Dung Anh nói câu này, nàng đã liếc nhìn về phía Vân Nương.