Chương 10

Vừa nghe đến câu "Hầu gia sắp về kinh", đôi mắt vốn dịu dàng của Tưởng thị bỗng chốc ánh lên vẻ lạnh lẽo, bà ta cười khẩy: "Con người này cũng thật hay ho, con trai đại hôn thì không về, bây giờ lại mò về."

"Phu nhân vẫn nên cẩn thận thì hơn ạ." Viên ma ma lại nhắc nhở.

Tưởng thị đặt chén trà xuống, ngước mắt nhìn thẳng vào Viên ma ma: "Quân Dị khi nào về phủ?"

Viên ma ma trầm ngâm một lát rồi đáp: "Giờ Thân ạ."

"Cho người ra tiền viện, đợi Quân Dị về thì bảo nó đến chỗ ta một chuyến." Tưởng thị ra lệnh.

"Vâng ạ."

-

Đầu giờ Thân, gió lạnh đã dịu đi nhiều, nhưng vẫn rít lên từng cơn, đập vào khung cửa sổ.

Tạ Dung Anh trong giấc ngủ say, đôi mày liễu khẽ nhíu lại. Kể từ khi chân cẳng bất tiện, mùa đông chính là lúc khó khăn nhất, cái cảm giác vừa đau vừa mỏi cứ thế lan khắp đôi chân nàng. Tiếng gió lạnh đập vào cửa sổ văng vẳng bên tai, khiến nàng ngỡ như mình vẫn còn đang bị mắc kẹt trong những năm tháng cuối đời leo lét như ngọn nến trước gió.

Cảm giác hoảng loạn và tê dại khi phải chìm trong bể khổ thê lương ấy khiến nàng đột ngột bừng tỉnh.

Cửa sổ chẳng biết đã bị gió lạnh thổi hé ra từ lúc nào. Nàng đứng dậy, cử động đôi chân nhẹ nhõm, nhưng tảng đá đè nặng trong lòng lại càng trĩu xuống thêm một phần.

Nàng đẩy toang cửa sổ, mặc cho gió lạnh lùa vào, lặng ngắm cảnh sắc phồn thịnh trong sân viện. Rồi nàng cười lạnh, thì thầm: "Chẳng phải người ta vẫn nói, thời gian như tuấn mã quất roi, ngày tháng như hoa rơi nước chảy đó sao? Con người làm gì có đạo lý không già đi cơ chứ."

Chỉ là, trời không bao giờ tuyệt đường người. Chỉ cần nàng muốn đi, bất kỳ gông cùm xiềng xích nào cũng chỉ là hư ảo.

Mặc cho gió lạnh thổi tung mái tóc rối, nàng liếc mắt nhìn cuốn sổ sách đặt trên chiếc bàn tròn bằng gỗ lê. Tưởng thị là kẻ khẩu phật tâm xà, kiếp trước nàng đã biết rõ.

Khi đó, nàng cứ nghĩ đến đạo lý "một người vinh thì cả nhà cùng vinh, một người nhục thì cả nhà cùng nhục", cho rằng Tưởng thị dù có tính toán đến đâu cũng sẽ không đi quá giới hạn với mình, vì vậy liền mắt nhắm mắt mở cho qua những việc làm của bà ta.

Chỉ là, chuyện chưa đến hồi kết, ai mà biết được mẹ con Tưởng thị đối với nàng đâu chỉ dừng lại ở hai chữ tàn độc.

"Thiếu phu nhân!" Vân Nương bước vào, thấy Tạ Dung Anh đang đứng thất thần bên cửa sổ, liền vội vàng tiến lên đóng cửa lại: "Bệnh phong hàn của người vừa mới khỏi, sao có thể ra gió được ạ?"

Tạ Dung Anh hoàn hồn, hỏi: "Tứ thúc trong nhà có còn ở Biện Kinh không?"

Vật đổi sao dời, những chuyện xảy ra trước khi thành hôn ở kiếp trước, nàng đã sớm không còn nhớ rõ nữa.

Vân Nương vừa khoác thêm áo choàng cho Tạ Dung Anh, vừa đáp: "Tứ lão gia vẫn còn ở nhà ạ. Sao tiểu thư đột nhiên lại nhắc đến Tứ lão gia vậy?"

"Tỷ hãy viết một bức thư, hẹn Tứ thúc gặp riêng ta một lần."

Vân Nương ngước mắt nhìn Tạ Dung Anh đầy ngạc nhiên: "Chẳng phải tiểu thư không ưa nhất Tứ lão gia cà lơ phất phơ hay sao?"

"Ta chỉ không thích thúc ấy ăn không ngồi rồi mà thôi, nhưng Tứ thúc lại là người tinh thông binh pháp, giỏi việc cầm quân đánh trận, không thể vì một quyết định của tổ mẫu mà vùi dập tài năng của thúc ấy được." Nói rồi, Tạ Dung Anh nắm lấy vai Vân Nương, cười nhẹ: "Biên quan đang bất ổn, đây chẳng phải là cơ hội tốt để Tạ gia chúng ta lập công hay sao?"

Vân Nương ngước lên nhìn nụ cười đầy ẩn ý trong mắt tiểu thư nhà mình, bất giác lại cảm thấy có một vẻ tinh ranh khó tả.

Tạ Dung Anh nói: "Thứ hạng địa vị của hai nhà Tạ, Tần này, cũng đã đến lúc phải lật lại, sắp xếp một phen rồi."