Lạc Y Nhi mỉm cười gật đầu. Lạc Phù lúc này mới âm thầm thở phào một hơi, muốn nhân cơ hội bóng gió hỏi thử dạo gần đây nàng có tham dự yến tiệc nào không. Thế nhưng Lạc Y Nhi nói một hồi rất nhiều chuyện, lại chẳng có câu nào là điều nàng muốn nghe, khiến vẻ thất vọng trên mặt nàng lộ rõ. Dù vậy, nàng cũng không dám mở miệng hỏi thẳng.
Lạc Y Nhi cụp mắt, như thể hoàn toàn không để tâm đến vẻ mặt Lạc Phù. Chỉ như vậy mà đã muốn mượn tay nàng làm bàn đạp? Thật quá ngây thơ rồi.
Thời tiết nóng nực đến mức khiến nàng khó chịu, lông mày khẽ chau lại, nàng nhẹ giọng nói:
“Thời tiết hôm nay quả thực nóng bức quá, Nhị tỷ, muội xin phép về trước.”
Lạc Phù ấp úng không dám giữ lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng rời đi, rồi tức tối ném bát chè mát trong tay xuống phía sau nàng.
Lạc Dụ vẫn như người vô hình, lặng lẽ uống trà, không hé một lời. Hành động đó khiến Lạc Phù bực bội trừng mắt liếc nàng một cái. Mất công nàng gọi theo, cuối cùng lại chẳng giúp được việc gì, đúng là uổng phí cái miệng kia!
Bên này, Lạc Y Nhi dẫn Linh Lung trở về Vân Hà Uyển, dùng xong bữa trưa rồi mới hỏi: “Sau khi ta rời đi, Nhị tỷ phản ứng thế nào?”
“Nghe nói trút giận lên Tứ tiểu thư, sau đó liền đến chỗ Khâu di nương. Còn Tứ tiểu thư thì ngồi thêm một lúc trong lương đình mới rời đi.”
“Vẫn không chịu được nóng lạnh như vậy.” Lạc Y Nhi nghe rồi chỉ khẽ đáp một tiếng, vốn dĩ chẳng để tâm mấy người đó vào lòng, lại càng không đáng để nàng phí công tính toán.
Nàng ngồi trên giường gỗ đàn hương khắc hoa lê, ánh mắt dừng trên chiếc hộp gấm giấu trong góc bàn trang điểm, đáy mắt chợt dao động một thoáng. Nàng dời mắt đi, khẽ hỏi: “Bên phía Đại tỷ thế nào rồi? Thật sự là bệnh sao?”
Linh Lung khẽ đáp: “Trước đó đại phu trong phủ từng xem qua, nói chỉ là suy nghĩ quá độ, uống mấy thang thuốc là sẽ khá lên.”
Lạc Y Nhi hơi nghiêng đầu, đáy mắt dường như mang vài phần khó hiểu: “Đại tỷ đã bệnh lâu như vậy, Thanh di nương thân là mẫu thân ruột, sao lại chẳng tỏ ra chút lo lắng nào?”
Linh Lung cụp mắt xuống, giọng càng thấp hơn: “Thanh di nương ở trong phủ nhiều năm, ít nhiều cũng có vài người thân cận.”
“Thanh di nương ăn chay niệm Phật đã bao lâu rồi, chẳng nên ra ngoài nữa.”
Lạc Y Nhi buông mi, giọng nói nhẹ nhàng mà lạnh lẽo: “Trông chừng kỹ Lê viên đi, ta không muốn để người trong Lê viên có cơ hội truyền ra những tin tức không nên truyền.”
Lê viên chính là nơi ở của Thanh di nương. Năm đó, Hầu gia chỉ đến đó duy nhất một lần khi trưởng nữ chào đời. Từ đó về sau, Thanh di nương gần như không bao giờ rời khỏi Lê viên. Người còn nhớ rõ đến bà ta, ngoài đại tiểu thư, cũng chỉ có Sở thị và Lạc Y Nhi.
Lạc Y Nhi chẳng qua là vì bà ta là mẫu thân của nữ chính, nên mới để tâm hơn đôi chút. Còn Sở thị thì lại hận bà ta thấu xương.
Ban đầu, đối với mấy phòng thϊếp thất của Hầu gia, sở thị vốn chẳng để vào mắt. Duy chỉ có Thanh di nương là ngoại lệ—bởi vì bà ta vốn là nha hoàn thân cận của chính Sở thị. Khi đó Sở thị đang mang thai Nhị công tử, mà Thanh di nương lại lén lút bò lên giường Hầu gia.
Sở thị ban đầu rất mực tín nhiệm bà ta. Ai ngờ sau khi bắt gặp chuyện kia, tức giận đến mức sinh non. Nhị công tử sinh ra vốn yếu ớt, Sở thị từ đó hận Thanh di nương thấu tim gan. Hầu gia vì áy náy nên cũng lạnh nhạt hẳn với bà ta, từ đó về sau không hề đặt chân đến Lê viên, ngay cả trưởng nữ Lạc Thiến cũng có thể nhẫn tâm làm ngơ.
Tuy sau đó Thanh di nương cũng từng phân trần rằng mình không cố ý, nhưng sự thật là Sở thị quả thật đã vì chuyện đó mà sinh non, còn ai thèm truy cứu xem bà ta có bị ép buộc hay không?
Bên này, Lạc Y Nhi còn đang nhớ lại quá khứ của Thanh di nương, thì bên trong Lạc Vân Các, một người khác cũng vừa hạ lệnh: đi một chuyến đến Lê viên.