Chương 25

Vừa ra khỏi cửa, đã thấy Hồng Đậu đứng đợi với bộ dạng rụt rè như chú mèo nhỏ bị mắng. Linh Lung không nhịn được bật cười, kéo tay áo nàng, dẫn ra khỏi viện rồi mới nhẹ giọng nói: “Tính khí muội bao giờ mới sửa được đây? Dù Tô di nương có thế nào, thì cũng chẳng đến lượt chúng ta bàn tán. Vậy mà muội lại dám lớn tiếng trước mặt tiểu thư, hôm nay may là tránh được một lần, nếu bị chủ tử nào khác nghe thấy, coi chừng ăn roi đấy!”

Hồng Đậu rũ vai, ôm lấy cánh tay nàng, lắc lắc nũng nịu: “Vừa rồi thật đa tạ tỷ tỷ, nếu không nhắc nhở, muội lại lỡ miệng mất.”

Linh Lung lắc đầu khẽ thở dài: “Tiểu thư nhà ta nghiêm lễ nghi như vậy, mà lại dung được cái tính bốc đồng của muội, thật không hiểu nổi.”

Hồng Đậu chỉ cười khẽ, híp mắt lại chẳng đáp lời, giả vờ như không nghe thấy.

Linh Lung ánh mắt tối đi một thoáng, lặng lẽ nhìn mái đầu cúi thấp của nàng hồi lâu, rồi quay mặt sang hướng khác, khẽ đẩy nàng một cái:

“Thôi, muội trông coi trong viện, tỷ đến trước cửa canh cho.”

“Dạ.”

Hồng Đậu đáp nhẹ một tiếng, tiễn mắt nhìn bóng lưng Linh Lung rời đi, nụ cười bên môi mới nhạt đi một phần, tìm đến một góc cây râm mát mà đứng.

Vừa nghe được tin, Hồng Đậu liền vội vã quay về bẩm báo, nhưng chưa kịp gặp Sở thị vừa từ Phương Vận đường đi ra, chỉ mới tới hậu hoa viên đã dừng bước.

Sở thị nghiêng đầu nhìn về phía vườn, nơi mộc thược đang nở rộ, đỏ rực rỡ như lửa, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ ngơ ngẩn. Phụ thân Sở từng đảm nhiệm chức Thái tử Thái phó, sau này Thái tử đăng cơ, Sở thị nhất tộc cũng nước lên thì thuyền lên. Vì muốn cưới nữ nhi nhà họ Sở, cửa Sở gia từng suýt bị giẫm nát. Trưởng tỷ nàng nhập hậu cung làm Hoàng hậu, còn nàng và đương kim Hoàng thượng lại là thanh mai trúc mã từ thuở nhỏ. Trong triều này, nữ tử tôn quý hơn nàng, e là ít ỏi vô cùng.

Nàng dung mạo khuynh thành, tuổi càng lớn thì sự đề phòng trong mắt trưởng tỷ lại càng sâu. Sau khi đương kim đăng cơ, phụ thân nàng lo tỷ muội trở mặt, lại thấu hiểu chốn thâm cung sâu như giếng, đau lòng cho đứa con gái út như nàng, bèn sớm sớm tìm hôn sự. Nàng gặp Hầu gia chính vào ngày hè tháng sáu, khi mộc thược rực rỡ nở hoa.

Sau khi đại hôn, chàng vì nàng mà trồng đầy vườn toàn là mộc thược. Nhưng cảnh xưa vẫn còn, người nay chẳng như thuở ban đầu.

Chương mụ mụ đỡ lấy cánh tay nàng: “Phu nhân?”

Sở thị nay đã gần bốn mươi, thế nhưng dung nhan vẫn không vương chút dấu vết tháng năm. Nàng thu mắt cúi mi, trầm mặc hồi lâu mới mở lời: “Chúng ta quay về thôi.”

“Còn bên Nam Uyển thì sao ạ?”

“Bảo với Hầu gia, hôm nay ta có hơi mệt.”

Đại nha hoàn bên người khom người đáp một tiếng, rồi quay người chạy về phía Nam Uyển. Sở thị một tay cầm khăn, tay kia vịn vào Chương mụ mụ, từng bước vững vàng mà quay người đi. Bên cạnh, Chương mụ mụ khẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Đúng là nên như vậy, thân phận của người cao quý như thế, sao có thể hạ mình đến Nam Uyển được chứ.”

Sở thị nghe xong, mới đưa mắt nhìn khắp khu vườn rồi chậm rãi nói: “Một cành rực rỡ thì quá đơn điệu, trăm hoa đua nở mới thật náo nhiệt.”

Nàng tựa như chỉ thuận miệng cảm khái, nói xong cũng chẳng chờ Chương mụ mụ hồi đáp, lại cất giọng nhàn nhạt: “Thôi, quay về đợi đi.”

Một đám hạ nhân lặng lẽ theo sau, đầu cúi thấp đến mức chẳng thấy rõ mặt mũi, bước chân nhẹ nhàng không phát ra chút động tĩnh nào. Bọn họ không hiểu phu nhân đang nói gì, nhưng đều biết phu nhân xưa nay thích nhất là sự yên tĩnh.

Qua cánh cửa vòm nguyệt, bước vào Nam Uyển — nơi ấy có một gian chính phòng kèm theo sáu gian phòng bên, trong viện trồng đầy đào. Tô thị yêu hoa đào, lại càng thích vào mỗi mùa hoa nở rộ, kéo Hầu gia cùng dạo bước dưới ánh trăng, đến khi nguyệt lên giữa trời thì cùng nhau bước vào rừng đào, kề tai thì thầm, quấn quít chẳng rời.