Cửa sổ khẽ mở một nửa, nàng tựa mình bên khung cửa, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xiên nghiêng xuống, đổ lên gò má nàng một tầng sáng dịu và mờ ảo. Ánh sáng như phủ qua một tầng mây mỏng, khiến người ta nhìn không thấu nàng đang nghĩ gì.
Linh Lung nhẹ bước đi vào, thấy cảnh tượng này, khẽ khựng lại. Người bên cửa sổ dường như có phản ứng, thu tay lại, giấu miếng ngọc bạch dương chi trong lòng bàn tay, ánh mắt dời ra ngoài cửa sổ, giọng nói mềm nhẹ như gió thoảng: “Chuyện gì vậy?”
“Ngũ tiểu thư sau khi về, suýt nữa đã đánh nhau với đại tiểu thư.”
Linh Lung liền đem chuyện xảy ra bên Lạc Vân Các kể rõ từng điều một, nhất là lời Lạc Anh nói về Thanh di nương.
Lạc Y Nhi bật cười khẽ, ý vị trong tiếng cười chẳng rõ là giễu cợt hay suy tư: “Ngũ muội vẫn ngây thơ như thế.”
Nhưng nàng cũng rất muốn biết, nếu Lạc Anh thật sự gây khó dễ cho Thanh di nương, vậy thì Lạc Thiến sẽ làm thế nào?
Linh Lung cúi đầu, lại do dự nói ra một chuyện khác: “Tiểu thư, Thanh Linh truyền tin tới, gần đây càng ngày càng không được đại tiểu thư xem trọng, nàng muốn biết, tiếp theo nên làm thế nào?”
Động tác của Lạc Y Nhi khựng lại, đôi mắt đẹp khẽ nghiêng nhìn Linh Lung, cái nhìn mềm mại ấy lại khiến Linh Lung cảm thấy lạnh sống lưng. Chỉ nghe nàng cười nhạt: “Nàng thân là nô tài của đại tỷ, tự nhiên phải có dáng vẻ của một nô tài. Một nô tài trung thành mà lại bị lạnh nhạt, tất nhiên sẽ cảm thấy oan ức, khó tránh khỏi nhất thời hoảng loạn mà tìm đến ta cầu cứu.”
Nàng nghiêng đầu nhìn về phía Linh Lung, giọng nói lại càng thêm dịu dàng, như mang theo đôi phần thương xót: “Linh Lung, ngươi vẫn mềm lòng quá.”
Linh Lung không khỏi rùng mình một cái, vội cúi đầu hành lễ, giọng nói cố gắng giữ bình ổn: “Nô tỳ biết sai.”
Lạc Y Nhi thu ánh mắt về, khẽ vuốt ve miếng ngọc trên bàn, cuối cùng thản nhiên hỏi: “Biết nên làm thế nào rồi chứ?”
“Nô tỳ hiểu rồi.” Nàng lãnh đạm, thần sắc không đổi, nhẹ nhàng thốt ra bốn chữ: “Vật tận kỳ dụng.”
(Dùng cho hết giá trị.)Khóe mắt Lạc Y Nhi thoáng qua một tia ý cười. Đúng lúc Linh Lung thở phào nhẹ nhõm, tưởng mọi chuyện đã êm xuôi, thì trong phòng lại vang lên một câu nói mềm nhẹ như gió thoảng: “Không có lần sau.”
Linh Lung toàn thân cứng đờ, vội cúi đầu: “Dạ.”
Trong phòng lặng im thật lâu, chỉ còn tiếng gió nhẹ ngoài cửa sổ. Chợt bên ngoài vang lên tiếng bẩm báo của nha hoàn: “Tiểu thư, cơm trưa đã dâng lên rồi ạ.”
Lạc Y Nhi thu lại ánh mắt, cất miếng ngọc bội vào túi thơm, khóa kỹ trong chiếc hộp nhỏ đặt trên bàn trang điểm, rồi mới ung dung bước qua bình phong ra ngoài. Linh Lung theo sau, hầu hạ nàng dùng bữa. Cơm xong, nàng như bỗng nhớ ra điều gì, nghiêng đầu căn dặn:
“Bảo người sang Lạc Vân Các một chuyến, nhắc đại tỷ đừng quên ba ngày nữa còn có yến thưởng hoa.”
Đã nháo lên rồi, vậy thì nàng lại nhân dịp này đổ thêm một gáo dầu — dẫu sao cũng chỉ là một câu nói mà thôi.
Một nha hoàn khẽ khom người, nhận lệnh lui xuống. Linh Lung đỡ nàng đứng dậy, không khỏi lo lắng mà than nhẹ một câu: “Mấy hôm nay tiểu thư càng lúc càng ăn ít hơn rồi.”
Lạc Y Nhi khẽ lắc đầu, trong đáy mắt ánh lên một tia mỏi mệt: “Thời tiết oi bức, chẳng thấy đói bụng gì.”
Linh Lung chỉ biết khẽ thở dài, không tiện khuyên thêm lời nào. Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền đến một trận bước chân vội vã. Một thiếu nữ mặc áo hồng phấn, búi hai búi tóc nhỏ hai bên, vén rèm bước vào, khom người thi lễ: “Tiểu thư.”
Lạc Y Nhi khẽ gật đầu ra hiệu cho nàng đứng lên, nhẹ nhàng hỏi, mang theo ý cười:
“Sao vội vàng thế?”