- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Nữ Phụ
- Đích Nữ Sách
- Chương 16
Đích Nữ Sách
Chương 16
Bạch Chỉ – nha hoàn bên cạnh – hoảng hốt lên tiếng: “Tiểu thư, người đã cắt nát túi hương định tặng Tam tiểu thư rồi, ngày mai biết làm sao bây giờ?”
Lạc Phù trong lòng đang nghẹn một bụng tức, trừng mắt nhìn Bạch Chỉ, giọng đầy bực dọc: “Gấp cái gì? Trong phòng ta thiếu gì túi hương chắc?”
Bạch Chỉ cắn môi, vẻ mặt lộ chút khó xử. Túi hương thì không thiếu thật, nhưng gần đây chỉ có mỗi cái kia là mới thêu xong. Đồ tặng cho Tam tiểu thư mà đem đồ cũ ra đối phó, e rằng sẽ khiến Tam tiểu thư trong lòng không thoải mái.
Lạc Phù chẳng phải kẻ ngu dốt, liếc qua thần sắc của Bạch Chỉ liền hiểu nàng đang nghĩ gì. Tức thì cảm giác tủi thân dâng trào trong lòng. Nếu nàng cũng được sinh ra từ bụng phu nhân, thì hôm nay đâu cần phải nhìn sắc mặt người khác như vậy. Nàng nức nở khóc một hồi, cuối cùng vẫn không dám qua loa lấy đồ cũ để ứng phó với Lạc Y Nhi, đành cắn răng thức suốt đêm, làm lại một túi hương mới.
Bạch Chỉ cũng xót nàng, thức suốt đêm cùng tiểu thư, ngồi bên giúp nàng chọn chỉ mảnh, se sợi.
Bên này dù có khóc lóc oán giận cũng chỉ dám giấu trong viện mình, chẳng dám ồn ào lộ ra ngoài. Còn ở Lạc Vân Các, Lạc Thiến lại không chịu nổi bị quấy rầy. Nàng ở tầng hai, mà trên lầu là khuê phòng của Ngũ tiểu thư Lạc Anh. Kể từ khi tin tức từ Vân Hạ Uyển truyền tới, bên trên cứ luôn xôn xao không yên. Đến tận đêm khuya, thi thoảng còn có tiếng động truyền xuống. Lạc Thiến cau mày trằn trọc mấy lượt trên giường, rốt cuộc vẫn không tài nào chợp mắt.
Lạc Thiến thắp đèn, Thanh Linh vội vã bước vào hầu hạ. Nhìn thấy trên gương mặt lạnh nhạt kia đã nhuốm chút mỏi mệt, trong lòng vừa xót xa lại vừa bất bình, nàng lên tiếng oán trách: “Ngũ tiểu thư thật quá đáng. Chuyện đã là do Tam tiểu thư quyết định, sao còn hành hạ người làm gì?”
Lạc Thiến tựa người vào đầu giường, không tiếp lời, chỉ nhắm mắt lại lạnh nhạt quát khẽ: “Đủ rồi, đừng phỉ báng chủ tử.”
Thanh Linh cứng người, vội cúi người hành lễ: “Nô tỳ biết lỗi.”
Trong phủ này, đám hạ nhân ai nấy đều tinh ranh không ít. Nửa tháng trở lại đây, người có mắt đều nhìn ra được Thanh Linh đã không còn được sủng tín như trước, kẻ có ý đồ thay thế không thiếu. Cô nha hoàn đi sau Thanh Linh vào phòng, tên là Bích Ngọc, thấy Lạc Thiến đang chống người định xuống giường, liền bước nhanh tới đỡ một tay, dịu dàng cất tiếng: “Tiểu thư, người chậm một chút.”
Thanh Linh chậm một bước, ánh mắt lạnh như đao lướt qua người Bích Ngọc, khiến nàng ta rùng mình run lẩy bẩy, song vẫn kiên quyết đỡ lấy Lạc Thiến, không chịu buông tay.
Tranh đấu giữa đám hạ nhân trong phủ, nào có thua gì cuộc đấu của các chủ tử. Nếu có thể trở thành đại nha hoàn thân cận bên cạnh chủ tử, cho dù là vị đại tiểu thư không được sủng ái này, thì đó cũng là vinh quang không nhỏ. Một khi đã quyết tâm tranh đoạt, thì nào còn đường quay đầu.
Lạc Thiến như thể chẳng nghe thấy sự giằng co ngấm ngầm giữa đám người trong phòng. Lúc này đây, thứ nàng cần nhất chính là tâm phúc — mà tâm phúc, lại chẳng phải dễ dàng có được.
Lạc Thiến vén một lọn tóc bên má ra sau tai, vận y phục trong nhà màu nhã nhặn, chậm rãi đứng dậy, rồi tựa vào cánh tay của Bích Ngọc để ngồi xuống trên giường đất. Nàng khẽ khép mắt lại, lặng lẽ lắng nghe tiếng động vẫn chưa dứt ở tầng trên, trong đáy mắt thoáng lướt qua một tia lãnh ý. Lạc Y Nhi vẫn luôn như thế — bề ngoài tưởng chừng ban cho nàng vô vàn lợi lộc, nhưng thực chất lại đem nàng đặt lên giường than hồng, từ từ thiêu đốt.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Nữ Phụ
- Đích Nữ Sách
- Chương 16