Lạc Phù đúng lúc chen vào một câu: “Đúng thế, tam muội có lòng tốt, năm muội đừng để tỷ ấy phải mang tiếng oan.”
Lạc Anh nụ cười vẫn như cũ, ngay cả một ánh mắt cũng chẳng thèm dành cho Lạc Phù, chỉ quay sang Lạc Y Nhi, cười ngọt ngào như mật: “Muội biết ngay chỉ có tam tỷ là tốt với muội nhất.”
Lạc Phù sắc mặt cứng lại, lạnh nhạt liếc Lạc Anh một cái, Lạc Anh cũng không chịu yếu thế, trừng mắt nhìn lại, hai người rõ ràng là kẻ nào cũng coi thường kẻ kia.
Lạc Y Nhi tựa như không nhìn ra tranh đấu ngầm giữa hai muội muội, ung dung uống trà, rồi từ tay Linh Lung nhận lấy túi thức ăn cho cá, bước tới ngồi bên lan can đình nghỉ. Nàng nhón ngón tay, nhẹ nhàng rắc thức ăn xuống ao cá bên dưới, nhìn đàn cá chen chúc tranh nhau đớp mồi, mặt hồ lập tức nổi lên tầng tầng sóng gợn.
Nàng nhìn cảnh tượng ấy, khẽ cong khóe môi, mỉm cười đầy thâm ý — tấm thiệp trong tay nàng chẳng phải cũng giống như mớ thức ăn này sao? Vừa ném ra, đã khiến cả đám cá tranh nhau không thôi.
Mấy tỷ muội ngồi đó bàn luận chuyện y phục, trang sức đang thịnh hành, trong lời nói không ít lần cố ý hay vô tình khen ngợi Lạc Y Nhi, nàng chỉ mỉm cười nhã nhặn, đối với những lời tâng bốc quen thuộc này cũng chẳng biểu hiện ra thêm nét vui mừng nào.
Nhìn sắc trời dần ngả trưa, Linh Lung cúi người khẽ nói: “Tiểu thư, không còn sớm nữa, e là phòng bếp sắp đem bữa trưa lên Vân Hạ viện rồi.”
Mọi người trong đình đều khựng lại, Lạc Phù vì ngày mai còn định sang Vân Hạ viện nên chẳng vội vã gì, thong thả đặt chén trà xuống: “Tỷ muội ngồi với nhau, thời gian trôi thật nhanh, tam muội nên sớm quay về dùng bữa thôi.”
Lạc Anh cũng chẳng chịu thua kém, lập tức phụ họa: “Đúng vậy, hôm nay nắng gắt, tam tỷ vẫn nên về nghỉ sớm một chút, ngày mai muội lại sang Vân Hạ viện tìm tỷ chơi.”
Lạc Y Nhi khẽ chạm nhẹ lên trán Lạc Anh, cười lắc đầu, bộ dạng như cưng chiều hết mực: “Muội ấy à, vẫn cứ ham chơi như xưa.”
Lạc Anh cười khúc khích, níu lấy cánh tay nàng làm nũng: “Tam tỷ ngày mai nhất định đừng quên chờ muội đó nhé!”
Y Nhi trêu đùa nàng (Lạc Anh) một hồi mới xoay người nhìn sang Lạc Phù, dịu dàng nói:
“Nhị tỷ, các tỷ cũng chớ nên ở lại lâu quá.”
Nói xong liền vịn lấy tay Linh Lung đứng dậy. Nàng vận một thân váy dài sắc trắng ánh trăng, đường kim mũi chỉ tinh xảo, viền tay áo và đuôi váy đều thêu chỉ vàng tinh mỹ, từng bước đi đều uyển chuyển yêu kiều.
Lạc Phù và các muội muội dõi mắt nhìn theo bóng nàng rời đi, chỉ cảm thấy cả khu vườn như cũng theo nàng mà mang đi hết thảy ánh sáng, trong chớp mắt, đình nghỉ vốn mát rượi bỗng trở nên nóng nực khó chịu.
Lạc Anh là người đầu tiên không chịu nổi, đợi Lạc Y Nhi vừa đi khuất, liền trề môi, cao ngạo liếc nhìn Lạc Phù và Lạc Dụ một cái, trong mắt còn vương chút đắc ý: “Nhị tỷ, Tứ tỷ cứ từ từ thưởng hoa, muội xin cáo lui trước.”
Nàng vừa đi khỏi, Lạc Phù liền không nhịn được mà bĩu môi mắng khẽ: “Nhìn cái dáng vờ vịt của nó đi, đổi mặt còn nhanh hơn kép hát giỏi nhất nhà họ Trương.”
Lạc Dụ nhớ đến dáng vẻ vừa rồi nàng ta nịnh nọt tam tỷ, chỉ khẽ mím môi cười mà không nói gì thêm.
Lạc Phù và Lạc Anh còn chưa kịp ra tay, thì bên Vân Hạ Uyển đã truyền tin tới, nói trong yến hội thưởng hoa lần này, Lạc Y Nhi muốn dẫn theo Lạc Thiến cùng đi, bảo rằng nàng vừa khỏi bệnh nặng, ra ngoài giải sầu một chút cũng tốt.
Lúc Lạc Phù nhận được tin, trong tay còn đang cầm túi hương chuẩn bị đưa cho Lạc Y Nhi. Nghe xong, nàng tức đến nghiến răng, lập tức vơ lấy cây kéo bên cạnh, tức giận đến mức cắt nát túi hương mới thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Chờ đến khi hồi thần, nàng vội vã sai người thu dọn đống hỗn độn đầy bàn.