An Sùng không hiểu hôm nay vì sao Vương gia lại có hứng thú với việc này, nhưng cũng không dám tùy tiện hỏi nhiều, cúi đầu cung kính đáp: “Nửa tháng sau.”
Phương Cẩn Du khẽ cười, giọng ôn nhu như gió xuân: “Lâu rồi chưa gặp nha đầu ấy.”
“Công chúa tất sẽ sai người đưa thϊếp mời đến phủ, đến lúc đó, thuộc hạ nhất định sẽ nhắc nhở Vương gia.”
Phương Cẩn Du khẽ gật đầu, nhấp cạn chén trà trong tay, rồi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong nhã thất lại trở nên tĩnh lặng như cũ.
Ba ngày sau, công chúa Khánh Nhã quả nhiên sai người đưa thϊếp mời tới phủ Tề hầu, lại còn trực tiếp đưa vào Vân Hạ viện. Lúc ấy, Lạc Y Nhi đang cùng Nhị cô nương và Tứ cô nương ngồi trong đình nghỉ bên rặng trúc, tiểu nha hoàn trong viện tới truyền lời, Nhị cô nương Lạc Phù nghe được, ánh mắt chợt sáng lên, trên mặt nở nụ cười càng thêm thân thiết: “Gần đây rảnh rỗi, ta có thêu mấy túi hương, nếu tam muội không chê, ngày mai nhị tỷ sẽ mang đến tặng muội.”
Lạc Y Nhi khẽ mím môi cười, trong đôi mắt chứa đầy dịu dàng ánh lên chút sáng, như thể chẳng hề để tâm đến hàm ý trong lời nói kia: “Thêu công của nhị tỷ xưa nay là nhất trong phủ, mai muội sẽ chờ nhị tỷ ở trong viện.”
Trong lòng Lạc Phù khẽ chát đắng. Thêu công tốt nhất trong phủ? Trong phủ bao nhiêu tỷ muội tranh nhau tỏ sắc, chỉ có vị tam muội này chưa từng dính vào, chỉ vì nàng là đích nữ do chính phu nhân sinh ra, từ khi chào đời đã là tôn quý hơn người. Những thứ các nàng tranh giành đến vỡ đầu chảy máu, trong mắt nàng chẳng qua chỉ là thứ không đáng bận tâm.
Dù vậy, trên mặt nàng vẫn tươi cười rạng rỡ: “Vậy ngày mai tỷ đến viện tam muội xin một chén trà thơm.”
Tứ cô nương Lạc Dụ xưa nay ôn hòa hiền dịu, lúc này nhìn thấy vẻ lấy lòng của Lạc Phù, trong mắt lặng lẽ xẹt qua một tia sáng mờ. Lạc Y Nhi liếc nhìn nàng một cái, mỉm cười, nâng chén trà nhấp một ngụm.
Đang trò chuyện, từ trong hoa viên bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp, giây lát sau đã thấy Lạc Anh vén váy chạy tới, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc vang lên: “Tam tỷ, mọi người đều ở đây à!”
Đến gần đình nghỉ, nàng mới dừng bước, ánh nắng rực rỡ khiến đôi má nàng ửng hồng, trán lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng. Đôi mắt linh động đảo qua một vòng, nàng cất giọng làm nũng với vẻ ngây ngô: “Tam tỷ, sao tỷ lại bỏ muội lại một mình, muội tìm các tỷ lâu lắm rồi đấy!”
Ngũ cô nương Lạc Anh, mẹ ruột mất sớm, lại là tiểu nữ nhi trong phủ, nên thường được Hầu gia cưng chiều hết mực. Vì thế, nàng từ nhỏ đã mang dáng vẻ hoạt bát khả ái, lại biết ăn nói ngọt ngào, lúc ở bên Lạc Y Nhi thì luôn là một muội muội ngoan ngoãn đáng thương khiến người ta thương mến. Ngay cả Sở thị cũng đối với nàng hòa nhã hơn phần lớn người khác, xem như là một trong những vị thứ xuất nổi bật trong phủ.
Nhị cô nương Lạc Phù thản nhiên nhìn nàng làm bộ làm tịch, trong lòng chỉ thấy chán ghét cái vẻ mặt nịnh bợ kia. Nàng và tứ muội cũng ngồi đây, vậy mà con bé kia lại chẳng thèm nhìn lấy một cái, cứ như chỉ có tam muội ở đây là người. Nói là tìm lâu rồi, bọn họ đã ngồi đây cả một canh giờ, chẳng lẽ nàng ta đã lật tung phủ lên mà không thấy? Chẳng qua là vừa nghe nói công chúa phủ đưa thϊếp mời tới, liền vội vội vàng vàng chạy đến, sợ bỏ lỡ cơ hội mà thôi.
Lạc Y Nhi khẽ rũ mi, ý cười như có như không nơi đáy mắt, nhẹ nhàng phân phó nha hoàn bên cạnh rót cho nàng một chén trà mát, rồi ôn nhu nói: “Hôm nay trời oi nóng, muội xưa nay vốn không ưa ra ngoài lúc tiết trời như thế, nên tỷ không sai người đi gọi.”