“Tiểu thư, hiện giờ huyết mạch Vân gia đang dần lụi tàn, Hoàng Thượng đã nhắm đến Vân gia từ lâu. Lúc này, nếu người công khai tuyên bố cái chết của tướng quân, lại còn yêu cầu Hoàng Thượng dốc toàn lực điều tra, chẳng phải sẽ vô tình tạo cớ cho Hoàng Thượng can thiệp vào Vân gia, nhân đó thu hồi Kỳ Châu, đoạt lấy binh quyền, hủy hoại cả Vân gia sao?” Trục Vũ lên tiếng, giọng đầy lo lắng.
“Ừm, ngươi nói rất có lý, Trục Vũ.” Vị Hi vẫn chưa trả lời trực tiếp, lại bất ngờ buông ra một câu như vậy.
Trục Vũ không khỏi rùng mình, đôi mắt mở lớn đầy kinh ngạc. Nhìn dáng vẻ của tiểu thư, không giống như đang nói đùa. Nhưng chẳng lẽ đến giờ tiểu thư mới nghĩ đến vấn đề này?
Nhanh chóng bác bỏ suy nghĩ đó, Trục Vũ thầm nhủ: Tiểu thư không thể nào đến bây giờ mới nhận ra chuyện này. Dù cho tiểu thư không nghĩ tới, thì trọng thần của Vân gia làm sao có thể không lường trước được. Lấy lại sự nghiêm túc, nàng chăm chú nhìn Vị Hi, phát hiện nơi khóe miệng của tiểu thư dường như thấp thoáng nét giảo hoạt.
“Tiểu thư…” Trục Vũ khẽ gọi, có phần bất mãn. Tiểu thư mà nàng hằng kính trọng, sao lại có thể lấy nàng ra để đùa giỡn trong tình huống nghiêm trọng thế này?
“Ngươi nghĩ đến được, người khác cũng sẽ nghĩ đến. Kỳ Châu, vùng đất nằm giữa ba nước Nam Lăng, Bắc Thần và Đông Hữu, chính là vị trí trọng yếu hàng đầu trong quân sự.”
“Đúng vậy, tầm quan trọng của Kỳ Châu, Trục Vũ đương nhiên hiểu rất rõ.” Trục Vũ gật đầu, giọng chắc nịch
“Mấu chốt là, ngoài Hoàng Thượng, Bắc Thần và Đông Hữu cũng nhắm đến Kỳ Châu.” Vị Hi lên tiếng, ánh mắt liếc nhìn Trục Vũ, thấy nàng có vẻ như vừa bừng tỉnh đại ngộ thì mỉm cười. Vị Hi nghĩ, có lẽ Trục Vũ đã hiểu ra. Quả nhiên, Trục Vũ thông minh, chỉ cần một chút gợi ý là có thể nhìn thấu vấn đề. Nghĩ vậy, nàng tiếp tục đọc sách, không quan tâm thêm.
“Nếu lúc này Hoàng Thượng ra tay với Vân gia, thì chẳng khác nào tự đẩy mình khỏi ngôi vị hoàng đế, cũng không cần giữ lại Nam Lăng nữa. Việc tướng quân qua đời vốn không thể che giấu, tin tức sớm muộn cũng sẽ lan truyền. Nếu chúng ta cố tình giấu diếm, cộng thêm Hoàng Thượng phong tỏa tin tức, thì người sẽ có cơ hội ra tay trước với Vân gia. Giờ đây, tiểu thư công khai mọi chuyện, khiến tất cả đều dõi mắt nhìn vào, không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.” Trục Vũ nói một hơi đầy hiểu biết, cuối cùng còn không quên khen thêm: “Tiểu thư, người quả thật anh minh!”
Trục Vũ vừa thở phào một hơi lại đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, liền nói thêm:
“Nếu như xem xét kỹ, với tài trí và khí chất của tiểu thư, e rằng ở Nam Lăng khó tìm được người xứng đôi. Tuy nhiên, Hoàng Thượng có lẽ lại là một lựa chọn không tồi. Về sau, tiểu thư nhất định sẽ được sủng ái, yêu thương hết mực, như nước sông cuồn cuộn không ngừng. Hoàng Thượng cũng chưa lập hoàng hậu, chẳng phải vị trí đó đang chờ tiểu thư sao?”
Nói xong, Trục Vũ cười thầm, nhìn chằm chằm tiểu thư nhà mình, cảnh giác phòng khi bị quăng quyển sách vào đầu.
Vị Hi lại ngẩn người, đó thật sự là vị trí dành cho nàng sao? Trước đây, nàng từng nghĩ rằng, người đứng bên cạnh hắn chắc chắn sẽ là mình.
Khi chủ tớ còn đang trò chuyện, xe ngựa bỗng dừng lại. Bên ngoài vang lên giọng nói của Tào công công:
“Vân đại tiểu thư, dịch quán đã tới. Nô tài đã chuẩn bị xong mọi thứ, mời ngài tạm thời nghỉ ngơi tại đây. Sau khi hồi bẩm Hoàng Thượng, ngài ấy sẽ phái người đến đón tiểu thư vào cung. Hiện tại, xin tiểu thư xuống xe.”