Chương 9: Lập tức cút ra ngoài (2)

Thượng Quan Liễu và Tiêu Nguyệt Nhã đều lộ ra nụ cười vui sướиɠ tột độ.

Tam hoàng tử quả nhiên lợi hại, ngay cả người của tộc Kỳ Linh cũng có thể lôi kéo. Ngôi vị Thái tử này, ngoài Tam hoàng tử ra không ai xứng đáng. Thượng Quan Liễu biết ngay mà, những lời vừa rồi của Tiêu Linh Vân hoàn toàn chỉ là nói bừa để dọa bà ta thôi.

Nghĩ tới việc Tiêu Linh Vân chẳng mấy chốc sẽ chết mà không cần họ ra tay, khi Thượng Quan Thúy Nhi bị đưa đến viện như một lời khıêυ khí©h, Thượng Quan Liễu tuy giận đến mặt mày tái mét, nhưng lạ thay không có hành động gì khác.

Bà ta chỉ ra lệnh cho các nha hoàn gần đây không cần phải để ý tới Tiêu Linh Vân nữa, điều này khiến đám nha hoàn vô cùng kinh ngạc.



Tiêu Linh Vân nào biết được những âm mưu tính toán của Thượng Quan Liễu.

Khi nàng bước vào trong phòng, nhìn thấy bàn ghế đều thiếu chân thiếu cạnh, trên giường lại chỉ có mỗi tấm chăn mốc meo chẳng biết bao năm không thay, sắc mặt lập tức đen lại.

Bao năm nay, Thượng Quan Liễu không chỉ bắt người hầu bỏ đói Tiêu Linh Vân, cắt xén chi tiêu hàng tháng của nàng, mà ngay cả đồ cưới mẫu thân nguyên chủ để lại cũng chiếm hết không chừa chút nào.

Sân viện mà nguyên chủ sống mấy năm nay, mùa đông gió lùa qua khe cửa, ngày mưa thì dột khắp nơi. Đến cả quần áo mặc trên người cũng là đồ thô ráp, thứ mà ngay cả đám nha hoàn cũng chẳng thèm ngó tới. Sự tàn nhẫn độc ác ấy thật khiến người ta phải ghê sợ.

Thường ngày nguyên chủ có đau ốm gì cũng chỉ tự mình cắn răng chịu đựng. Những nốt mụn chi chít trên mặt, ngoại trừ nguyên nhân trúng độc, chủ yếu còn vì hoàn cảnh sống quá tồi tàn dẫn tới nhiễm trùng nghiêm trọng. Nguyên chủ năm nay mười bảy tuổi mà thân thể vẫn gầy gò yếu ớt như một cọng giá đỗ, cũng là vì dinh dưỡng thiếu thốn trầm trọng trong nhiều năm trời.

Cơ thể nguyên chủ đã sớm bệnh tật đầy mình, chết dưới hình phạt gia tộc cũng là chuyện bình thường.

Tuy giờ nàng đã sống lại, linh hồn mạnh mẽ, nhưng nếu không nhanh chóng điều dưỡng thân thể này, e rằng không chống nổi một tháng sẽ lại phải chết thêm lần nữa.

Thượng Quan Liễu dám ngang nhiên hành hạ nguyên chủ như vậy, chính vì nguyên chủ quá nhút nhát, quanh năm suốt tháng không dám ra khỏi phủ.

Nhưng bên ngoài phủ lại lan truyền vô số tiếng xấu về nguyên chủ, nào là ngang ngược vô lễ, hành xử thô bạo, xấu xí không ai bằng, ngược đãi kế mẫu, đố kỵ Tiêu Nguyệt Nhã xinh đẹp... và đủ điều ác ý khác.

Hơn nữa, nguyên chủ từ nhỏ đã bị xác định là phế vật không có linh căn, cho nên dù chưa từng bước ra khỏi cửa, danh tiếng tồi tệ đã sớm lan truyền khắp nơi. Ngược lại, Thượng Quan Liễu và Tiêu Nguyệt Nhã lại được ca ngợi là mẫu kế và muội muội tốt hiếm thấy trên đời.

Tiêu Linh Vân nằm trên giường đầy mùi ẩm mốc, sau khi đã hoàn toàn xem hết ký ức của nguyên chủ, nàng chỉ còn biết cười lạnh trước hành động của Thượng Quan Liễu.

Nàng đã dùng thân xác của nguyên chủ, tất nhiên phải gánh vác cả nhân quả của người này. Hiện giờ nàng chưa khôi phục công lực, nhưng một khi đã hồi phục, nhất định sẽ khiến Thượng Quan Liễu và đám người kia nhận lấy quả báo xứng đáng.

Trong ký ức nguyên chủ, điều duy nhất an ủi nàng chính là ở Hỏa Ly quốc này, phong thủy sư cực kỳ được tôn trọng, địa vị cao quý mà lại rất hiếm có.

Nàng ở nơi này, tuyệt đối như cá gặp nước! Nàng nhất định sẽ một lần nữa đứng trên đỉnh cao nhất ở Hỏa Ly thành!

Có điều hiện tại, nhiệm vụ cấp bách nhất là kiếm tiền để bồi dưỡng thân thể.

Tiền tháng nguyên chủ mỗi tháng chỉ vỏn vẹn một đồng bạc, còn bị Thượng Quan Thúy Nhi cướp mất. Hiện giờ nàng hoàn toàn trắng tay, bình thường ngay cả cơm cũng chỉ được ăn đồ thừa đồ cặn.

Tiêu Linh Vân mượn chút linh khí màu tím hấp thu từ Ly Dạ Hàn lúc trước, chậm rãi vận chuyển công pháp đời trước, chữa trị vết thương trên eo, rồi không biết từ lúc nào chìm vào giấc ngủ.

Lúc nàng tỉnh lại, trời đã sang buổi sáng ngày hôm sau.

Trong thời gian này, không ai mang thức ăn đến cho nàng. Có lẽ nguyên chủ chết thật rồi cũng chẳng ai hay biết.

Tiêu Linh Vân đã sớm lường trước tình huống này. Nàng đứng dậy, thấy eo không còn đau nữa, thương tiếc vài giây vì chút linh khí màu tím đã tiêu hao hết, nhưng bụng đói lại quặn lên đau nhói. Nàng nhanh chóng thay một bộ quần áo khác, đi thẳng tới nhà bếp lớn trong phủ.

Vừa đến cửa nhà bếp, mùi thức ăn thơm ngon đủ loại lập tức xộc vào mũi.

Tiêu Linh Vân ôm bụng đói cồn cào bước vào trong, ánh mắt dán chặt vào những món ngon bày đầy trên bàn, nào là tổ yến linh huyết, nào là thịt linh thú tươi ngon.

Những người đầu bếp trong phòng lập tức cau mày, vẻ mặt khó chịu, giọng nói không chút khách khí vang lên:

“Đại tiểu thư, nơi này không phải là chỗ mà ngài có thể tới, mau lập tức đi ra ngoài.”