Hạ nhân đứng xung quanh chứng kiến toàn bộ cảnh này thì đều hoàn toàn kinh ngạc.
Bọn họ vừa nhìn thấy điều gì thế này? Thế mà Tiêu Linh Vân lại dám bắt nạt nhị tiểu thư sao? Nàng đây là đang chán sống rồi à?
Gương mặt Thượng Quan Liễu giận đến đỏ bừng, đang định mở miệng mắng chửi.
Ngay lúc này, Ly Thiên Viêm vội cởϊ áσ ngoài trên người xuống, khoác lên người Tiêu Nguyệt Nhã, giận dữ quát:
“Tiêu Linh Vân, ngươi thật quá đáng! Không chịu nhận tội thì thôi, lại còn dám vu oan thanh danh của muội muội ngươi! Vốn dĩ bổn cung còn muốn giữ chút mặt mũi cho ngươi, nhưng giờ thì không cần nữa. Hôm nay bổn cung nhất định bắt ngươi phải kiểm tra trinh tiết bằng Nghiệm Trinh Bàn!”
Vừa nói, hắn vừa lấy ra một chiếc la bàn bằng ngọc vô cùng tinh xảo, ánh mắt đầy ác ý nhìn về phía Tiêu Linh Vân. Chiếc la bàn này đã bị hắn động tay động chân từ trước, chỉ cần nhỏ máu lên kiểm tra, chắc chắn kết quả sẽ chuyển sang màu đen tượng trưng cho bất trinh, ngược lại, màu đỏ là biểu thị trong sạch.
“Trời ơi, là Nghiệm Trinh Bàn! Đây là vật kiểm tra chuẩn xác nhất, từ xưa tới nay chưa từng ai thoát khỏi sự kiểm tra của nó! Lần này đại tiểu thư chết chắc rồi, theo luật lệ hoàng gia, kẻ bị kiểm tra ra không trong sạch đều phải chịu cực hình pháo lạc!”
“Pháo lạc hình? Là loại hình phạt ép người vào cây cột sắt nung đỏ đến chết đó sao? Thật đáng sợ!”
Những hạ nhân vừa thấy Nghiệm Trinh Bàn đều run rẩy, sợ hãi vô cùng.
Tiêu Nguyệt Nhã được Ly Thiên Viêm khoác áo, trên gương mặt tái nhợt đẫm lệ không khỏi hiện lên nụ cười âm hiểm đắc ý. Nàng ta phải cố gắng lắm mới kiềm chế được niềm vui trong lòng, làm bộ nhân từ khuyên nhủ:
“Đại tỷ, tỷ đừng cố chấp nữa. Chỉ cần tỷ chịu xin lỗi Nhã nhi, nhận tội mình không trong sạch, Nhã nhi nhất định sẽ cầu xin Ly Thiên Viêm ca ca tha thứ cho tỷ.”
Tiêu Linh Vân nghe xong suýt nữa bật cười thành tiếng. Hai kẻ này kẻ tung người hứng, tưởng rằng có thể dọa nàng sao?
Nếu như là nguyên chủ, lúc bị phát hiện ở ngôi miếu hoang trong bộ dạng y phục không chỉnh tề, bản thân không biết rõ mình đã mất trinh hay chưa, lại bị Nghiệm Trinh Bàn dọa dẫm, có lẽ thật sự sẽ hoảng loạn nhận bừa một tên gian phu mà chính mình cũng không biết là ai.
Nhưng nàng lại là Tiêu Linh Vân, một đại sư đạo học đứng đầu thiên hạ, ai đã mất nguyên âm nguyên dương hay chưa, chỉ cần nhìn thoáng qua sắc mặt liền rõ ràng mồn một. Nghĩ tới đây, nàng bất ngờ mỉm cười nói:
“Được thôi, ta đồng ý nghiệm! Nhưng mà ta y phục không chỉnh tề phải nghiệm, vậy vừa rồi Tiêu Nguyệt Nhã y phục cũng xốc xếch, nàng ta cũng phải nghiệm!”
Đừng tưởng nàng không nhìn ra, Tiêu Nguyệt Nhã và Ly Thiên Viêm từ lâu đã mất nguyên âm nguyên dương!
Dứt lời, nàng thừa dịp Ly Thiên Viêm và Tiêu Nguyệt Nhã đang luống cuống định biện minh, nhanh như chớp cướp lấy Nghiệm Trinh Bàn trong tay hắn, đồng thời tóm lấy tay Tiêu Nguyệt Nhã, cứa nhẹ một cái, máu lập tức nhỏ xuống la bàn.
Tất cả diễn ra trong nháy mắt, đến khi Ly Thiên Viêm và Tiêu Nguyệt Nhã kịp phản ứng lại thì sắc mặt đã tái mét, hoảng sợ quát lên:
“Tiêu Linh Vân! Ngươi làm gì vậy? Mau trả Nghiệm Trinh Bàn cho ta!”
Nhưng Tiêu Linh Vân đã giơ cao chiếc la bàn chuyển sang màu đen, quay về phía mọi người tuyên bố:
“Các ngươi thấy chưa, chính nhị muội muội của ta mới là kẻ không trong sạch! Chiếu theo luật lệ, nàng ta mới là người đáng chịu pháo lạc hình!”
Đám hạ nhân kinh ngạc trợn trừng mắt, khó tin nói:
“Đen rồi, đen thật rồi kìa, chiếc la bàn đã chuyển thành màu đen!”
“Chuyện này, sao lại thế được? Chẳng lẽ nhị tiểu thư nàng ấy thực sự đã…”
“Trời đất ơi, người thật sự không trong sạch lại là nhị tiểu thư sao? Như vậy chẳng phải nàng ta sẽ bị hành hình pháo lạc hay sao?”
Tiêu Nguyệt Nhã cảm giác chỉ trong phút chốc, ánh mắt của mọi người xung quanh đều trở nên kỳ dị khi nhìn nàng ta, sắc mặt nàng ta lập tức trắng bệch, nghĩ tới mình sắp phải chịu cực hình pháo lạc, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, thân thể mềm nhũn, hoảng sợ tới mức ngất xỉu tại chỗ.
“Nguyệt Nhã!” Thượng Quan Liễu kinh hoảng, vội vàng chạy đến đỡ lấy nàng ta.
“Nguyệt Nhã muội muội!” Ly Thiên Viêm nhìn nàng ta ngất trên mặt đất, vội vàng giải thích với mọi người:
“Không phải đâu, không phải đâu! La bàn này có vấn đề, Nguyệt Nhã muội muội chắc chắn vẫn trong sạch!”
Tiêu Linh Vân cười lạnh một tiếng, giọng nói vang dội:
“Tam hoàng tử, ngươi nói la bàn này có vấn đề à? Vậy ngươi định dùng thứ có vấn đề này để nghiệm trinh tiết cho ta là có ý gì? Hay là ngươi đang muốn hãm hại đích nữ phủ tướng quân hả? Ngươi cũng thật to gan mà!”