Chương 8: Lập tức cút ra ngoài (1)

Tiêu Linh Vân nhấc chân, ánh mắt lạnh lùng đảo qua mấy nha hoàn đang tái mặt, co rúm lại, lạnh giọng nói:

"Còn cả các ngươi nữa, mau khiêng ả đến viện của Thượng Quan Liễu, sau này còn dám bước vào sân của ta nửa bước, hậu quả tự chịu!"

Mấy nha hoàn nghe vậy run lập cập, hoảng sợ vội vàng kéo Thượng Quan Thúy Nhi ra ngoài.

Thượng Quan ma ma vốn có tu vi Đoán Nguyên tam tầng mà giờ lại bị một phế vật đánh đến không cách nào phản kháng, bọn họ thực sự không thể tin nổi.

Một nha hoàn trong số đó vội vàng chạy đi tìm Thượng Quan Liễu.

...

Lại nói đến Thượng Quan Liễu, sau khi nghe được những lời của Tiêu Linh Vân ở từ đường thì sắc mặt đã vô cùng khó coi, hận không thể ngay lập tức nguyền chết nàng.

Nhưng lúc này bà ta đang lo lắng cho Tiêu Nguyệt Nhã, định bụng lát nữa sẽ xử lý Tiêu Linh Vân sau, liền vội vàng đi đến Nguyệt Nhã các.

So với viện nhỏ rách nát của Tiêu Linh Vân thì sân viện của Nguyệt Nhã các tinh tế xa hoa, không nhiễm chút bụi nào, đồ vật bên trong đều là cực phẩm.

Lúc Thượng Quan Liễu bước vào khuê phòng, Tiêu Nguyệt Nhã đã tỉnh lại. Ly Thiên Viêm ngồi bên mép giường, ánh mắt vui mừng, siết chặt tay nàng ta, khuôn mặt đầy vẻ thâm tình.

Luyện đan sư được Tiêu phủ mời đến đã sớm chẩn mạch xong rồi rời đi.

"Nguyệt Nhã, con không sao chứ?"

Thượng Quan Liễu nghi hoặc bước lại gần, chỉ thấy Tiêu Nguyệt Nhã khuôn mặt ngượng ngùng liếc mắt nhìn Ly Thiên Viêm một cái, rồi ngại ngùng cúi đầu xuống.

Thượng Quan Liễu thấy vậy càng cảm thấy kỳ lạ, vội vàng thúc giục:

"Rốt cuộc là có chuyện gì? Mau nói rõ xem nào."

Ly Thiên Viêm làm sao nỡ để Thượng Quan Liễu thúc ép Tiêu Nguyệt Nhã như thế, lập tức đứng lên chắp tay, vui vẻ nói:

"Nguyệt Nhã muội muội đã mang thai hài tử của ta rồi, ta dự định sẽ chọn ngày lành đón nàng về phủ làm phi."

"Thật sao? Nguyệt Nhã đã có thai rồi?"

Thượng Quan Liễu vui mừng ra mặt. Quả nhiên nữ nhi này rất giống bà năm xưa, dùng hài tử giữ chặt trái tim nam nhân. Tam hoàng tử lại còn nói muốn cưới Nguyệt Nhã, đúng là song hỷ lâm môn mà.

Khoan đã!

Nghĩ đến "song hỷ lâm môn", Thượng Quan Liễu chợt nhớ lại những lời cuối cùng của Tiêu Linh Vân. "Song hỷ lâm môn, huyết quang tai ương, vô duyên với ngôi vị Thái tử..."

Chẳng lẽ Tiêu Linh Vân thực sự biết thuật vấn thiên?

Không thể nào! Chuyện này chắc chắn là Tiêu Linh Vân nói bừa mà thôi.

Tam hoàng tử là người có tư cách nhất để kế vị, bà không thể vì vài câu nói nhảm của Tiêu Linh Vân mà sợ hãi.

Nhắc tới hôn sự, Thượng Quan Liễu nhíu mày nói:

"Nhưng Tam hoàng tử, người vẫn còn hôn ước với Tiêu Linh Vân, chẳng lẽ định để Nguyệt Nhã làm thϊếp? Chuyện này thứ lỗi ta không thể đồng ý."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Nguyệt Nhã lập tức nhuốm lệ, đáng thương vô cùng nhìn Ly Thiên Viêm:

"Ly Thiên Viêm ca ca, ta không muốn hài tử sinh ra đã phải thấp kém hơn người khác một bậc, nếu phải vậy, Nguyệt Nhã thà không gả còn hơn."

Ly Thiên Viêm thấy thế đau lòng vội ôm lấy nàng ta an ủi:

"Nàng yên tâm, yên tâm đi, ta đã nghĩ được cách giải quyết Tiêu Linh Vân rồi."

Ánh mắt Thượng Quan Liễu và Tiêu Nguyệt Nhã sáng bừng lên:

"Là cách gì vậy?"

Trên khuôn mặt Ly Thiên Viêm hiện lên một nụ cười âm hiểm:

"Hừ, các ngươi quên Cửu hoàng thúc Ly Dạ Hàn của ta rồi sao? Nếu như ta cầu xin phụ hoàng ban hôn Tiêu Linh Vân cho Ly Dạ Hàn, các ngươi nghĩ nàng ta còn sống được tốt sao?"

Đương nhiên là không thể rồi!

Bao nhiêu năm nay, mười mấy nữ tử được hứa hôn với Ly Dạ Hàn, ai mà chẳng gặp phải kết cục bi thảm? Quả là một chủ ý quá tuyệt vời!

Chỉ có điều...

"Nhưng Tiêu Linh Vân còn có hôn ước với ngài, liệu bệ hạ có chịu ban nàng ta cho Cửu vương gia không?"

Ly Thiên Viêm càng cười đậm vẻ đắc ý:

"Đương nhiên là sẽ đồng ý. Các ngươi quên mấy ngày nữa là lễ cầu phúc sao? Đến lúc đó người của tộc Kỳ Linh sẽ đích thân tới chủ trì cầu phúc, bọn họ sở trường vấn thiên thuật, nói gì cũng chuẩn xác vô cùng. Nếu khi ấy chính miệng người Kỳ Linh nói chỉ khi ban Tiêu Linh Vân cho Ly Dạ Hàn mới bảo đảm được quốc thái dân an của Hỏa Ly quốc, thì ai dám phản đối nữa đây?"

Đương nhiên không ai dám phản đối rồi!