Chương 3: Nàng làm mất hết mặt mũi sao? (3)

“Ly Thiên Viêm ca ca…”

Tiêu Nguyệt Nhã vui sướиɠ dùng ánh mắt si mê ngọt ngào nhìn về phía Ly Thiên Viêm. Ly Thiên Viêm cũng cưng chiều nhìn lại, gửi đến nàng ta một ánh mắt trấn an dịu dàng.

Trong lòng Tiêu Linh Vân cười lạnh không ngừng. Đôi cẩu nam nữ này vốn đã sớm dan díu với nhau từ lâu rồi. Chỉ có nguyên chủ ngốc nghếch mới không hề phát hiện ra điều gì mà thôi. Mỗi lần Ly Thiên Viêm tới Tiêu phủ đều không gặp nguyên chủ mà đi thẳng đến tìm Tiêu Nguyệt Nhã cơ mà.

Không chỉ thế, màn kịch hôm nay còn do chính tay ba người bọn họ cùng nhau dàn dựng.

Bởi vì ngày tổ chức hôn lễ đã gần kề nhưng Ly Thiên Viêm lại cực kỳ chán ghét nguyên chủ, thế thì làm sao hắn chịu cưới nàng cho được.

Vì vậy, đêm qua bọn chúng đã chuốc thuốc mê cho nguyên chủ rồi đem nàng đến ngôi miếu hoang, sắp xếp người làm nhục nàng, định sáng hôm sau sẽ đến bắt gian tại trận, như thế là có thể vừa hủy hôn một cách đường hoàng, lại vừa dễ dàng phá hoại thanh danh của nguyên chủ, sau này Tiêu gia sẽ hoàn toàn thuộc về hai mẹ con họ mà thôi.

Ai ngờ lại xảy ra chuyện ngoài dự liệu. Khi sáng sớm đến bắt gian, họ chỉ thấy một mình nguyên chủ có y phục hơi xộc xệch nằm đó. Người được thuê để làm nhục nguyên chủ khi nhìn thấy dáng vẻ vừa gầy gò vừa xấu xí và gương mặt đầy mụn của nàng thì không thể xuống tay nổi, liền cứ thế cầm tiền rồi bỏ chạy mất dạng.

Không còn cách nào khác, Thượng Quan Liễu đành phải tự tiện dụng hình để ép buộc nguyên chủ tự mình thừa nhận cái tội thông da^ʍ này.

“Tam hoàng tử, quyền uy của người lớn thật đấy. Từ khi nào mà Tiêu phủ đã biến thành phủ đệ của người rồi thế?"

Ánh mắt Tiêu Linh Vân ngập vẻ trào phúng, lạnh lùng nhìn Ly Thiên Viêm:

"Hay để ta đi hỏi Hoàng thượng thử xem, từ lúc nào mà Tam hoàng tử lại đổi sang họ Tiêu rồi, lại còn có quyền sai bảo hạ nhân tùy tiện động vào trưởng nữ Tiêu gia nữa nhé?”

Thượng Quan Liễu nghe vậy thì sắc mặt đen như đáy nồi. Thế mà Tiêu Linh Vân này lại dám ví bà ta như hạ nhân!

Sắc mặt Ly Thiên Viêm cũng âm u không kém. Sao Tiêu Linh Vân lại dám to gan ăn nói với hắn kiểu đó cơ chứ?

Trước kia, chỉ cần vừa thấy hắn là nàng đã run rẩy chẳng nói lên lời, sao hôm nay lại trở nên nhanh mồm nhanh miệng như thế này rồi? Hay đây mới chính là bộ mặt thật nàng đã che giấu bao lâu nay vậy?

Dĩ nhiên Ly Thiên Viêm không thể thừa nhận Tiêu phủ thuộc quyền quản lý của hắn, nếu không thì ngôi vị Thái tử sẽ vĩnh viễn vuột khỏi tay hắn mất.

Hắn lập tức nổi giận quát lớn: “Tiêu Linh Vân, ngươi thật không biết xấu hổ! Bị người ta bắt quả tang y phục không chỉnh tề mà còn dám già mồm cãi lý. Ngươi đã phạm tội không còn trong sạch, theo luật của Hỏa Ly quốc phải xử treo cổ, sao bản cung lại không có quyền xử trí ngươi cơ chứ?”

Tiêu Linh Vân đột nhiên bật cười lạnh lẽo: “Thì ra y phục không chỉnh tề chính là không trong sạch, vậy thì…”

Giọng nàng kéo dài đầy ý vị, đồng thời tay cũng bất ngờ vươn ra, mạnh mẽ xé phăng áo ngoài của Tiêu Nguyệt Nhã đứng ngay bên cạnh.

“A a a a! Y phục của ta!”

Tiêu Nguyệt Nhã bỗng dưng cảm thấy thân thể mình lạnh toát, khi nàng ta phát hiện bờ vai của mình đang trần trụi thì liền hoảng sợ hét lên chói tai, lập tức ôm vai bật khóc.

“Nguyệt Nhã muội muội!”

Đồng tử của Ly Thiên Viêm đột nhiên rút lại, theo bản năng ôm chặt lấy Tiêu Nguyệt Nhã vào lòng, che đi những vùng da thịt vừa lộ ra của nàng ta, gương mặt hắn đầy giận dữ nhìn Tiêu Linh Vân gầm lên:

“Tiêu Linh Vân, ngươi đang làm cái gì vậy???”

Ánh mắt sắc như dao của Tiêu Linh Vân bắn thẳng vào Ly Thiên Viêm, nàng chỉ lạnh lùng nhếch môi cười khẩy:

“Giờ thì nhị muội của ta cũng đang y phục không chỉnh tề rồi đấy, chẳng phải thế là cũng không còn trong sạch rồi sao? Hơn nữa nàng còn đang ôm ấp với Tam hoàng tử nữa kìa. Quả nhiên là đạo đức ngày một suy đồi rồi.”