Ngay khi Tiêu Linh Vân định thương lượng với Ly Dạ Hàn mỗi ngày khi nào sẽ tới tìm hắn để tu luyện thì trước mắt nàng đã chẳng còn bóng người!
Tiêu Linh Vân nghiến răng, tức giận nói:
“Ngươi chạy được một lần chứ không chạy được cả đời đâu! Ta nhất định sẽ tự mình tới tận cửa tìm ngươi!”
Nàng nào ngờ những lời này đã bị Ly Dạ Hàn đứng yên trong bóng cây gần đó nghe thấy rõ ràng, đáy mắt hắn thoáng qua chút hứng thú.
Tiêu Linh Vân hậm hực bước một chân vào viện, bên cạnh lập tức vang lên một tiếng quát đầy tức giận:
“Đại tiểu thư! Ngươi sáng sớm đã đi đâu? Sao giờ này mới chịu mò về?”
Tiêu Linh Vân vừa quay đầu đã nhìn thấy một bà già hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt xị xuống đầy khó chịu. Bà ta mặc bộ y phục còn tốt hơn cả nàng, vừa thấy Tiêu Linh Vân lập tức trừng mắt hung hăng trách mắng:
“Đại tiểu thư, ngươi có biết sân viện này còn chưa quét dọn, bàn ghế chưa lau, quần áo của ngươi cũng chưa giặt, nếu để người ngoài nhìn thấy thì không biết sẽ cười chê sân viện chúng ta thành cái dạng gì! Đại tiểu thư, ngươi quên rồi sao, trước kia Tam hoàng tử chính là chê viện ngươi vừa bẩn vừa tồi tàn nên mới chẳng muốn tới thăm ngươi đấy!”
Người này chính là bà tử họ Thượng Quan được Thượng Quan Liễu phái tới bên cạnh nguyên chủ, là nha hoàn hồi môn của Thượng Quan Liễu tên là Thượng Quan Thúy Nhi.
Bà ta tới đây không phải để hầu hạ nguyên chủ, mà là để giám sát, ức hϊếp và làm khó nguyên chủ vốn nhút nhát yếu đuối. Toàn bộ công việc của hạ nhân đều đùn đẩy hết lên người nguyên chủ, còn luôn lấy Tam hoàng tử ra làm cớ.
Chỗ nào làm chưa xong, Thượng Quan Thúy Nhi sẽ không ngại ra tay cấu véo nguyên chủ.
Nguyên chủ trước đây rất sợ bà ta. Nếu là nguyên chủ, nghe Thượng Quan Thúy Nhi nói vậy, sớm đã sợ đến tái mặt, run rẩy mà chạy đi dọn dẹp cái sân viện hoang tàn đầy cỏ dại kia rồi.
Nhưng giờ đây sắc mặt Tiêu Linh Vân lại lạnh xuống, ánh mắt sắc bén như dao nhìn thẳng vào Thượng Quan Thúy Nhi:
“To gan! Thượng Quan Thúy Nhi, ngươi ăn gan hùm mật gấu như chủ nhân nhà ngươi rồi phải không? Dám quát nạt sai bảo trưởng nữ dòng chính của phủ tướng quân như hạ nhân, còn dám tra hỏi tung tích của bản tiểu thư! Xem ra ngươi sống đủ lâu rồi đấy! Người đâu, kéo ra ngoài đánh chết bằng loạn côn cho ta!”
Thượng Quan Thúy Nhi còn đang chờ xem Tiêu Linh Vân sợ hãi ngoan ngoãn cầm chổi đi quét sân, để thỏa mãn cái hư vinh của mình—một kẻ làm hạ nhân nhưng lại tùy ý ức hϊếp được trưởng nữ dòng chính phủ tướng quân.
Bà ta đương nhiên biết rõ Tiêu Linh Vân vừa mới bị dùng cực hình, nên cố tình tới đây giày vò nàng. Ai ngờ một tiếng quát lạnh lùng của Tiêu Linh Vân lại khiến bà ta choáng váng tới suýt không kịp phản ứng.
Thượng Quan Thúy Nhi trợn to mắt, khó tin nhìn chằm chằm Tiêu Linh Vân cả người đầy máu trước mặt.
Gương mặt kia vẫn xấu xí đen đúa khiến người ta ghê tởm, nhưng đôi mắt vốn vô thần ngày thường, hôm nay lại sáng trong và sâu hút, cứ như có thể nhìn thấu nhân tâm.
Thượng Quan Thúy Nhi mặt lúc xanh lúc trắng, hồi lâu sau mới cười đầy ác ý:
“Hừ, đại tiểu thư, ngươi dám gọi thẳng tên của phu nhân, còn muốn đánh chết ta sao? Cả cái viện này đều nghe lời ta hết! Để xem ngươi có gan dám đánh ta không, xem ngươi còn dám lớn tiếng với ta nữa không!”
Thượng Quan Thúy Nhi vừa xắn tay áo lên, hung tợn nhào tới muốn cấu véo Tiêu Linh Vân, việc này bà ta đã quen tay từ lâu.
Mấy nha hoàn khác trong sân đều đứng bên cạnh xem trò vui.
Nhưng ngay lúc tay Thượng Quan Thúy Nhi sắp chạm vào người, Tiêu Linh Vân đã nhanh như chớp vung tay tát mạnh, khiến bà ta lập tức ngã lăn ra đất.
“Aaaa!”
Thượng Quan Thúy Nhi ngã nhào xuống đất, lúc này mới cảm thấy toàn thân đau đớn thấu xương, hét lên thảm thiết. Mấy nha hoàn đứng xung quanh bị dọa giật nảy mình, đang định xông lên đỡ bà ta.
Nhưng Tiêu Linh Vân đã một cước hung hăng đạp lên bụng Thượng Quan Thúy Nhi, mặc cho thắt lưng đau như muốn gãy, vẫn cúi xuống liên tục giáng hơn chục cái tát "bốp bốp bốp", trực tiếp đánh mặt bà ta sưng vù như đầu heo.
Tiêu Linh Vân đứng dậy, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống Thượng Quan Thúy Nhi giờ đây đang vô cùng sợ hãi, nói:
“Ngươi về nói với Thượng Quan Liễu, trước đây bà ta làm gì với bản tiểu thư, sau này bản tiểu thư nhất định sẽ bắt bà ta phải trả lại gấp đôi!”
Dứt lời, nàng thẳng chân đạp gãy luôn cánh tay của Thượng Quan Thúy Nhi.
“Á á á!” Thượng Quan Thúy Nhi đau đớn hét lên thảm thiết, chịu không nổi nữa trực tiếp ngất lịm.