Tiêu Linh Vân nghe những lời này thì trong lòng không khỏi cười lạnh. Nàng rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay không thể không kể đến công lao của vị nhị tiểu thư Tiêu Nguyệt Nhã này đâu!
“Nguyệt Nhã, quay lại đây. Xem ra đại tiểu thư vẫn chưa biết hối cải. Người đâu, tiếp tục đánh cho ta, đánh cho tới khi nào nàng ta chịu nhận tội mới thôi!”
Một giọng nữ khác ôn hòa nhưng tràn đầy uy nghi của kẻ bề trên vang lên.
Tiêu Linh Vân ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy đó là một nữ nhân chừng hơn ba mươi tuổi, trên người mặc trang phục hoa lệ quyền quý, dung mạo đoan trang quý phái đang ngồi ở vị trí chủ tọa. Người này chính là phu nhân hiện tại của phủ tướng quân - Thượng Quan Liễu.
Phụ thân nguyên chủ quanh năm chinh chiến nơi sa trường, cho nên bây giờ trên đươi Tiêu phủ đều đang do bà ta nắm quyền.
“Nguyệt Nhã muội muội, loại tiện nhân như Tiêu Linh Vân không đáng để muội cầu xin giúp đâu. Mau quay lại đây đi.”
Lại thêm một giọng nói êm ái dễ nghe vang lên, Tiêu Linh Vân quay đầu về hướng đó nhìn nam tử đang ngồi ở vị trí bên cạnh. Người này có dung mạo khôi ngô tuấn tú nhưng ánh mắt nhìn nàng lại tràn ngập vẻ chán ghét, thì ra là vị hôn phu của nguyên chủ - Tam hoàng tử Ly Thiên Viêm đây mà.
Tiêu Nguyệt Nhã nghe vậy thì mặt đầy u sầu đứng dậy, đôi mắt rưng rưng như làn nước hồ thu trong veo đẫm lệ, giọng nói mềm mại vô cùng đáng thương hướng về phía Tam hoàng tử mà gọi một tiếng:
“Ly Thiên Viêm ca ca…”
Tam hoàng tử Ly Thiên Viêm cũng nhìn nàng ta đầy dịu dàng và sủng ái, chỉ vào vị trí bên cạnh mình nói:
“Lại đây, ngồi cạnh ta đi.”
Hai người bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí tình tứ cứ thế lặng lẽ lan tỏa.
Tiêu phu nhân rất hài lòng nhìn sự thân mật giữa Tiêu Nguyệt Nhã và Tam hoàng tử.
Nhưng khi ánh mắt chuyển sang Tiêu Linh Vân đang nằm gục trên ghế hành hình thì lại lập tức ánh lên vẻ cay độc, bà ta lạnh lùng ra lệnh:
“Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Đánh mạnh tay vào cho ta!”
Hai tên gia đinh nhận lệnh, lập tức giơ gậy lên chuẩn bị đánh xuống người Tiêu Linh Vân.
Sắc mặt Tiêu Linh Vân lập tức trầm xuống, giọng nói của nàng tuy đã khàn đặc yếu ớt nhưng lại mang theo một khí thế uy nghiêm đến kỳ lạ:
“Thượng Quan Liễu, ngươi to gan lắm, ngay cả đích trưởng nữ của phủ tướng quân mà ngươi cũng dám tùy tiện bắt nạt thế à?”
Hai gã gia đinh nghe câu này thì chợt sững lại, cứ thế để mặc Tiêu Linh Vân nghiến răng chịu đựng đau đớn chậm rãi đứng dậy.
Sắc mặt Tiêu phu nhân lập tức trở nên âm trầm, bà ta giận dữ quát:
“Tiêu Linh Vân, ngươi nói vậy là có ý gì?”
Ánh mắt sắc bén của Tiêu Linh Vân nhìn thẳng Thượng Quan Liễu, lạnh lùng cười đáp:
“Hừ, ta có ý chẳng phải ngươi hiểu rất rõ hay sao? Các ngươi có chứng cứ gì mà dám nói ta đã không trong sạch nữa, lại còn dám tự tiện dùng hình với đích trưởng nữ phủ tướng quân như thế hả? Thượng Quan Liễu, là ai cho ngươi lá gan chó đó vậy?”
Nguyên chủ vốn là trưởng nữ do chính thất phu nhân của phủ tướng quân sinh ra, cho dù mẫu thân nàng giờ đã bị phế, nhưng trước mặt nàng thì Thượng Quan Liễu chỉ là kế thất vẫn phải tự xưng là thϊếp, căn bản bà ta không hề có quyền dùng hình phạt như vậy với nàng.
Sắc mặt Thượng Quan Liễu bỗng chốc tái nhợt. Sao hôm nay Tiêu Linh Vân lại như thể biến thành người khác thế này?
Không phải từ trước đến nay nàng luôn yếu đuối hèn nhát, gặp bọn họ thì co rúm cả người, ngay cả đầu cũng chẳng dám ngẩng lên hay sao?
“Đại tỷ, sao tỷ có thể nói với mẫu thân như vậy…”
Ở bên cạnh, vẻ mặt Tiêu Nguyệt Nhã đã trở nên đau xót vô cùng, ánh mắt không thể tin nổi đang nhìn chằm chằm vào Tiêu Linh Vân.
Bộ dạng này khiến Tam hoàng tử Ly Thiên Viêm vô cùng đau lòng, hắn nhìn Tiêu Linh Vân đầy vẻ căm ghét, giận dữ lên tiếng trách mắng: “Tiêu Linh Vân, ngươi câm miệng lại cho bản cung! Chính bản cung đã cho Tiêu phu nhân quyền hạn này đấy!”