Tiêu Linh Dạ và Tiêu Linh Phong lúc này cũng ngơ ngẩn nhìn tỷ tỷ/muội muội mình, vừa nãy còn tưởng chắc chắn sẽ chết, vậy mà giờ đây lại chẳng tổn thương chút nào, thậm chí còn bình yên vô sự đứng nhìn đám đánh thuê kia nằm la liệt dưới đất, miệng phun khói trắng. Ai mà tin được bọn chúng lại bị hạ gục dễ dàng chỉ bởi một lá bùa nhỏ!
Cả khu bày hàng thoáng chốc yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi, mọi người đều kinh ngạc nhìn chằm chằm Tiêu Linh Vân.
Còn Tiêu Linh Vân thì mỉm cười, nhìn về phía Diệp Long hai chân run lập cập, nói:
“Sao thế, không phải vừa nãy còn muốn chặt tay chúng ta sao? Còn chưa mau lên?”
Diệp Long mặt mày kinh hoàng, một mùi khai bỗng lan tỏa trong không khí. Phần quần màu nâu của gã quản sự Diệp đã thấm đẫm, vậy mà gã đường đường là một kẻ thân hình cao lớn, giờ lại như con chuột nhỏ trước mặt mèo, run rẩy lắp bắp nói:
“Đừng... đừng lại đây! Ngươi... ngươi không thể động vào ta, ta... ta là người... người của Nghiêm gia! Ngươi không thể gϊếŧ ta!”
Tiêu Linh Vân ghét bỏ lui về sau mấy bước, lạnh lùng nói:
“Ngươi bẩn thỉu như vậy, muốn ta lại gần cũng khiến ta ghê tởm. Hừ, chẳng phải vừa rồi ngươi nói bản tiểu thư ngang ngược độc ác hay sao? Ta gϊếŧ ngươi chẳng phải càng chứng minh thân phận của ta hơn à? Ngươi nói phủ Nghiêm gia là Nghiêm Quận Vương phủ sao? Ngươi nghĩ Quận Vương sẽ vì một tên đầy tớ như ngươi mà dám hô đánh hô gϊếŧ đích nữ đại tiểu thư của phủ Trấn Quốc Hầu à?”
Diệp Long sợ hãi nhìn chằm chằm Tiêu Linh Vân, dường như muốn biện hộ rằng nàng chẳng phải đại tiểu thư gì hết. Nhưng lá bùa vừa rồi tuyệt đối không phải người thường có thể sở hữu được. Lẽ nào cô gái trước mặt thực sự là đại tiểu thư Tiêu gia? Vậy hôm nay chẳng phải hắn chết chắc rồi sao?
“To gan! Ngươi là kẻ nào, dám ngang nhiên gϊếŧ người giữa phố?”
Ngay lúc Diệp Long hai chân mềm nhũn, vừa định quỳ xuống cầu xin tha mạng, thì từ phía xa vang lên một giọng nói trẻ tuổi đầy uy nghiêm. Người vừa tới chính là Thượng Quan Ngọc, đang dẫn theo đám gia đinh chạy tới.
Diệp Long vừa nhìn thấy Thượng Quan Ngọc, liền như thấy được cứu tinh, khuôn mặt lập tức lộ vẻ mừng rỡ.
Tốt quá rồi, người của Thượng Quan gia đã tới, đám khốn này chết chắc rồi!
Những người xung quanh cũng đồng loạt lắc đầu, cho rằng Tiêu Linh Vân và huynh đệ nàng lần này chắc chắn khó thoát. Thượng Quan gia chính là gia tộc lớn thứ hai tại thành Hỏa Ly này, ai dám đắc tội bọn họ, chỉ có con đường chết!
Nhìn thấy Thượng Quan Ngọc, sắc mặt Tiêu Linh Phong lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Thượng Quan Ngọc liếc mắt nhìn Tiêu Linh Phong một cái đầy khinh miệt, nhưng lúc này hắn chẳng còn tâm trạng chế giễu Tiêu Linh Phong nữa, lập tức giận dữ giơ kiếm chỉ vào Tiêu Linh Vân, quát lớn:
“Nói mau, hôm qua ta đột phá Tiên thiên cảnh thất bại có phải là do ngươi giở trò hay không? Tốt nhất ngươi nên lập tức giải thích rõ cho ta tại sao ta lại thất bại, nếu không chỉ cần ta động ngón tay thôi, cũng đủ khiến ngươi chết không toàn thây!”
Tiêu Linh Phong giận dữ, vừa định mở miệng thì Tiêu Linh Vân đã cười lạnh, ung dung đáp:
“Thượng Quan Ngọc, lời ngươi thật quá nực cười. Hôm qua ta đã nói rõ rồi, ngươi bởi vì tâm địa quá mức âm hiểm nên tu vi không thể tiến thêm được nữa. Hơn nữa, ngươi cũng nên cẩn thận một chút, tướng mạo ngươi rõ ràng là yểu mệnh, đừng để đến lúc tự mình hại chết bản thân rồi lại đổ lỗi cho ta. Ta là Kỳ Linh sư, ngươi không trả tiền thì thôi, lại còn dám hô đánh hô gϊếŧ ta, coi chừng sau này xui xẻo đến chết đấy!”
Kỳ Linh sư sở dĩ có địa vị cao quý, không ai dám đắc tội, nguyên nhân quan trọng nhất chính là bởi vì họ có thể thay đổi vận mệnh, chuyển nguy thành an.
Mãi tới lúc này, đám người xung quanh mới chợt hiểu ra, lập tức ồn ào bàn tán:
“Cái gì? Thiếu gia Thượng Quan gia mười tám tuổi đã đạt tới Hậu thiên cảnh đỉnh phong lại đột phá thất bại sao?”
“Ngươi không nghe chính Thượng Quan thiếu gia vừa mới tự thừa nhận sao? Nghe khẩu khí bọn họ, hình như chuyện hắn đột phá thất bại đã được cô nương đeo mặt nạ kia tính ra trước đó rồi.”
“Chuyện này thật khó tin quá đi, chẳng lẽ Kỳ Linh sư thực sự có thể tính toán được người khác đột phá thành bại sao? Chuyện này có thật không vậy? Kỳ Linh sư dễ gặp vậy sao?”
“Kỳ Linh sư thần thông quảng đại, có gì lạ chứ! Ai chẳng biết, người tuyệt đối không được đắc tội nhất chính là Kỳ Linh sư. Nếu cô gái nhỏ kia thực sự là Kỳ Linh sư, vậy Thượng Quan thiếu gia lần này đã phạm đại kỵ rồi, sau này đừng mong sống dễ chịu nữa! Nhưng mà Kỳ Linh sư rất thần bí, người ta đều mang theo thẻ bài Kỳ Linh để chứng minh thân phận cơ mà!”