Khu bày hàng rong.
Tiêu Linh Vân vừa trở lại sạp hàng của mình, liền nhìn thấy Tiêu Linh Phong đứng sững bất động cùng Tiêu Linh Dạ cúi đầu buồn bã.
Vừa thấy nàng, Tiêu Linh Phong lập tức đưa ra tờ ngân phiếu một vạn kim tệ, nghiêm túc nói:
“Chúng ta không thể dùng số tiền này, muội hãy cầm về đi. Đừng tiếp tục làm những việc này nữa, hậu quả không đơn giản như muội nghĩ đâu.”
Nói xong hắn liếc mắt về hướng những người thuộc tộc Kỳ Linh đang bày hàng gần đó, hàm ý vô cùng rõ ràng.
Tiêu Linh Vân không để ý lắm, vừa định đẩy ngân phiếu trả lại, thì bỗng nhiên từ phía xa vang tới một giọng quát tháo ngang ngược:
“Con nhóc kia, cuối cùng cũng bắt được ngươi rồi! Hôm qua các ngươi may mắn đánh được gia một trận, hôm nay còn dám đeo mặt nạ chạy tới đây, tưởng vậy thì ta nhận không ra sao? Lên hết cho ta! Hôm nay không đánh cho các ngươi quỳ xuống đất van xin, thì lão tử sẽ viết ngược chữ Diệp này!”
Dứt lời, một đám bốn năm chục tên đánh thuê khí thế hung hãn lập tức bao vây xung quanh. Kẻ cầm đầu chính là gã quản sự họ Diệp hôm qua.
Tiêu Linh Dạ lập tức lo lắng, muốn kéo Tiêu Linh Vân bỏ chạy, nhưng xung quanh đều bị chặn kín, căn bản không còn đường thoát.
Tiêu Linh Phong ánh mắt cũng dần hiện rõ nét lo âu, nhưng vẫn chẳng chút do dự che chắn phía trước cho Tiêu Linh Vân cùng Tiêu Linh Dạ, nghiêm giọng nói:
“Diệp Long, ngươi muốn gây khó dễ huynh đệ ta, chúng ta không nói gì. Nhưng muội ấy là đích nữ đại tiểu thư của phủ Tiêu gia, nếu ngươi thật sự làm nàng bị thương, coi chừng cái mạng nhỏ của ngươi!”
Tiêu Linh Vân nhìn người rõ ràng không thích nàng, nhưng vào thời khắc then chốt lại chẳng ngần ngại đứng ra bảo vệ nàng là Tiêu Linh Phong, lòng bỗng thấy ấm áp. Nàng biết rõ, Tiêu Linh Phong chỉ là tức giận nguyên chủ không biết tranh đấu, nhất quyết lưu lại phủ Tiêu gia, nhưng lại để bản thân mình sống thảm hại như vậy.
“Ha ha ha, các ngươi còn dám mang lý do này ra lừa ta sao! Hai thằng nhóc các ngươi, rõ ràng nàng ta là người thân của các ngươi, lại bịa đặt là đại tiểu thư Tiêu gia gì chứ. Ai chẳng biết đại tiểu thư Tiêu gia ngang ngược độc ác, ăn vận sang trọng, nàng ta làm sao lại ăn mặc rách rưới thế kia, nghèo đến mức phải tới đây giả làm người tộc Kỳ Linh lừa gạt kiếm tiền sao? Đừng có giả bộ nữa, hôm nay dám đắc tội ta, thì chuẩn bị tinh thần mất luôn đôi tay đi! Lên cho ta!”
Diệp Long vung tay, đám thuộc hạ lập tức xông lên.
Tiêu Linh Phong vội quay sang nói nhanh với Tiêu Linh Dạ:
“Tìm cơ hội dẫn muội ấy chạy trước đi, ta sẽ chặn bọn chúng lại!”
Tiêu Linh Dạ cố nén nước mắt, gật đầu thật mạnh. Hắn sao lại không biết ca ca mình mới chỉ tu luyện tới Hậu thiên cảnh nhị trọng, làm sao chống nổi đám cao thủ Hậu thiên cảnh tứ ngũ trọng kia. Ca ca rõ ràng đã chuẩn bị tinh thần chịu chết rồi. Nhưng hắn không thể khóc, hắn còn phải đưa tỷ tỷ trốn thoát nữa!
Tiêu Linh Dạ vừa định lau giọt nước mắt không kìm được đang lăn xuống, lại chợt thấy ca ca bị tỷ tỷ mình nhẹ nhàng nhấc sang một bên. Tiếp đó, một cảnh tượng khiến hắn vĩnh viễn không thể nào quên xuất hiện trước mắt.
Hắn nhìn thấy tỷ tỷ từ trong ngực lấy ra một lá bùa nhẹ nhàng ném ra ngoài, chỉ nghe ầm một tiếng vang dội, một đạo lôi điện cực lớn giáng xuống, trực tiếp đánh đám đánh thuê kia thành những khối than đen sì, đầu bốc khói nghi ngút, lần lượt ngã xuống.
Chỉ còn lại gã quản sự họ Diệp đứng trơ như trời trồng giữa đám thuộc hạ, hai mắt mở to hoảng sợ, hai chân run rẩy không ngừng.
Những chủ sạp và người dân xung quanh đều trợn mắt há mồm đứng im tại chỗ.
Vừa rồi… vừa rồi là cái quái gì vậy?
Lá bùa gì lại lợi hại khủng khϊếp đến thế!
Chỉ một tấm bùa, đã đánh gục bốn năm chục tên đánh thuê!
Thật không thể tin nổi, nơi này từ bao giờ lại có loại phù triện lợi hại đến mức ấy!
Đám người tộc Kỳ Linh bình thường cao cao tại thượng giờ đây đều há hốc miệng, ngơ ngác nhìn Tiêu Linh Vân với chiếc mặt nạ trẻ con đang nở nụ cười. Cảnh tượng này quá mức thần kỳ, lá bùa vừa rồi chẳng phải là Thiên Lôi Phù sao?
Nhưng Thiên Lôi Phù là phù triện cấp sáu, chỉ phù triện sư cấp sáu mới có thể vẽ ra được! Cả tòa thành Ly Hỏa này, cao nhất cũng chỉ là phù triện sư cấp ba, cấp sáu đối với bọn họ quả thực như trên trời, căn bản không thể nào với tới!