Chương 30: Thật sự thất bại rồi (1)

Sắc mặt Liễu thị xanh xao, vừa nghe lời con trai lớn nói thì lập tức lộ vẻ đau lòng, bất lực khẽ thở dài:

“Phong nhi, con là đại ca, sao vẫn còn trách muội muội con như vậy? Muội muội không đi cùng chúng ta mới là đúng đắn, chẳng lẽ con muốn nó theo chúng ta ở trong ngôi nhà ngay cả mưa cũng không ngăn nổi này sao?”

Tiêu Linh Phong mím môi, không đáp lời.

Tiêu Linh Dạ mặt đầy bất mãn, lập tức lên tiếng bênh vực:

“Đại ca, huynh không thể nói như vậy về tỷ tỷ được! Tỷ ấy tuyệt đối không làm những chuyện như vậy đâu. Hai người xem kim phiếu này! Đây là hôm nay tỷ ấy kiếm được. Tỷ tỷ chắc chắn không sắp đặt người tới mua da Thiên Thử của chúng ta, tỷ ấy chính là Kỳ Linh sư, biết thuật Vấn Thiên, chuyện gì tỷ ấy cũng có thể biết!”

Nói xong, Tiêu Linh Dạ đem kim phiếu đặt mạnh lên bàn.

Liễu thị và Tiêu Linh Phong nhìn rõ mệnh giá của kim phiếu trên bàn, cả hai giật mình đứng bật dậy, mặt đầy kinh ngạc.

Tiêu Linh Phong lo lắng hỏi ngay:

“Một... một vạn kim tệ! Nhị muội làm sao có nhiều tiền như vậy? Muội ấy ở trong phủ còn không bằng cả hạ nhân. Linh Dạ, số tiền này rốt cuộc từ đâu mà ra? Có đúng là của nhị muội không? Nếu thật sự là của muội ấy, mau mau trả lại đi! Nếu để người khác biết muội ấy lấy từ phủ Trấn Quốc Hầu nhiều tiền như thế, sẽ hại chết muội ấy mất!”

Tiêu Linh Phong lo đến mức quên luôn việc gọi Tiêu Linh Vân là Tiêu đại tiểu thư.

Tiêu Linh Dạ cũng bị dọa bởi lời nói của đại ca, vội vàng giải thích:

“Thật sự là do tỷ tỷ kiếm được! Người kia tình nguyện trả tỷ ấy một vạn kim tệ làm thù lao, lời ta nói đều là thật, tỷ ấy tuyệt đối không lấy tiền từ phủ Trấn Quốc Hầu! Số tiền này tỷ tỷ nói dùng để chữa bệnh cho mẫu thân. Tỷ ấy còn đưa cho ta những lá bùa này, bảo chúng ta đều phải mang theo bên người. Tỷ ấy nói, nếu lá bùa của mẫu thân khi nào chuyển thành màu đen thì lập tức đi tìm tỷ ấy.”

Vừa nói, hắn vừa lấy ra ba lá bùa nhỏ được gấp cẩn thận.

Nhìn thái độ nghiêm túc của Tiêu Linh Dạ, rõ ràng một vạn kim tệ kia đúng thật là do Tiêu Linh Vân kiếm về. Mà lá bùa kia còn tỏa ra một loại linh khí, chứng tỏ là bùa có hiệu quả thật sự.

Tiêu Linh Phong vô cùng kinh ngạc, nhưng vẫn nghiêm nghị nói:

“Cho dù vậy cũng không thể dùng số tiền này. Ai biết rõ số tiền đó có an toàn hay không? Ngày mai đệ theo ta đem trả lại cho muội ấy. Bệnh của mẫu thân chúng ta sẽ dùng bạc này mời dược sư tới xem là được rồi.”

Tiêu Linh Phong quyết định như đinh đóng cột, khiến Tiêu Linh Dạ xụ mặt không vui, nhưng cũng không còn cách nào khác, đành giao lại bùa chú cho Liễu thị và Tiêu Linh Phong mang bên người, còn mình thì đi mời dược sư.

Liễu thị đối với đồ vật nữ nhi mình tặng đương nhiên là trân trọng không thôi, lập tức cất kỹ trong người. Tiêu Linh Phong còn có chút ngại ngùng không muốn mang, nhưng Liễu thị kiên quyết nhét vào trong ngực hắn.

Lúc này Liễu thị mới nghiêm túc hỏi:

“Phong nhi, thực ra con vẫn luôn quan tâm đến Vân Nhi đúng không? Lời lúc nãy con nói nghĩa là sao? Vân Nhi ở phủ Trấn Quốc Hầu còn không bằng hạ nhân?”

Tiêu Linh Phong sắc mặt hơi cứng lại, không muốn trả lời, nhưng thấy ánh mắt nghiêm túc của mẫu thân, hắn chỉ đành thở dài một tiếng, đáp:

“Con không nói ra, chỉ vì không muốn mẫu thân lo lắng, dù sao lo lắng cũng vô ích. Muội ấy sao lại ngốc như thế, sống ở đó khổ cực như vậy mà chỉ vì cái danh đại tiểu thư của Tiêu phủ, thế nào cũng không chịu rời đi. Con đã khuyên muội ấy bao lần nhưng muội ấy cứ cố chấp không nghe. Con giận là giận vì nhị muội rõ ràng sống thiếu ăn thiếu mặc, bị người khác bắt nạt, nhưng vẫn nhất quyết không chịu rời phủ Trấn Quốc Hầu. Rõ ràng chỉ cần muội ấy đi cùng chúng ta, cho dù chúng ta có nghèo đến đâu đi nữa cũng không bao giờ để muội ấy phải chịu đói!”

Liễu thị nghe vậy, cũng chẳng biết nói gì nữa. Đã mười năm không gặp nữ nhi, nàng vừa nhớ mong vừa cảm thấy đau lòng, nhưng sâu thẳm trong tim lại có chút buồn bã vì năm xưa nữ nhi chọn ở lại với cha mà không đi cùng mình.