Trên mặt Thượng Quan Liễu đầy tuyệt vọng, bà ta chợt nhớ đến lời của nha đầu kia tối hôm qua, nói rằng sát khí giữa trán bà ta ngày càng đậm đặc, cần đề phòng trúng phong.
Hôm nay quả nhiên đã trúng phong thật rồi!
Lẽ nào Tiêu Linh Vân thật sự có thể nhìn ra điều gì, nàng ta thật sự biết thuật vấn thiên? Không thể nào! Tiêu Linh Vân nhất cử nhất động đều nằm trong lòng bàn tay bà ta, tuyệt đối không thể biết thuật vấn thiên gì hết, đây chỉ là trùng hợp thôi, nhất định chỉ là trùng hợp mà thôi!
Thượng Quan Liễu dù vẫn luôn tự an ủi bản thân, nhưng trong ánh mắt bà ta lại hiện rõ vẻ sợ hãi không cách nào che giấu.
Tiêu Nguyệt Nhã lúc này hoảng loạn, bật khóc lớn:
“Mẫu thân! Mẫu thân! Sao người lại trúng phong thế này? Giờ phải làm sao đây, con biết làm sao bây giờ!”
Thượng Quan Liễu tuy rất tức giận trước sự ích kỷ của con gái mình, nhưng dù sao cũng là cốt nhục của bà ta, nên chỉ có thể dùng hết sức lực, khó khăn bật ra vài chữ:
“Tam, Tam… Hoàng… Kỳ… Kỳ… Linh… sư!”
Mau chóng bảo Tam hoàng tử mời Kỳ Linh sư đến chữa cho bà ta. Bất kể lời Tiêu Linh Vân nói là thật hay giả, chỉ cần có Kỳ Linh sư đích thân ra tay, nhất định sẽ chữa khỏi cho bà!
Mấy chữ ấy của Thượng Quan Liễu phải mất cả một tuần trà mới nói xong, nói hết câu, bà ta cảm giác như đã dùng cạn sức lực cả người, vô hồn nằm bệt trên giường.
Tiêu Nguyệt Nhã cuối cùng cũng hiểu ra, lập tức lo lắng hét lên:
“Đúng đúng, phải rồi! Ly Thiên Viêm ca ca nhất định sẽ biết phải làm gì. Người đâu, mau đi tìm Tam hoàng tử!”
Đáng tiếc, Tam hoàng tử Ly Thiên Viêm, người mà Tiêu Nguyệt Nhã xem như chiếc phao cứu mạng kia, mãi chẳng thấy bóng dáng đâu. Hạ nhân bẩm lại rằng Ly Thiên Viêm đang bận tiếp đãi Kỳ Linh sư, hoàn toàn không thể thoát thân.
Tiêu Nguyệt Nhã nghe vậy liền òa khóc đau lòng không thôi, dáng vẻ hệt như bị người ta ruồng bỏ, liên tục thúc giục hạ nhân phải đi tìm Ly Thiên Viêm cho bằng được. Tới mức chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện viện tử bị Tiêu Linh Vân chiếm mất nữa.
Thượng Quan Liễu thấy cảnh này càng thêm tức giận, mắt hoa lên từng đợt, cảm giác sắp không trụ nổi.
Buổi chiều hôm ấy, phủ Tiêu gia có thể nói là náo nhiệt vô cùng, tin tức Thượng Quan Liễu bất ngờ trúng phong nhanh chóng lan khắp toàn bộ phủ đệ.
Tuy bên cạnh Tiêu Linh Vân chẳng có nha hoàn nào, nhưng bên ngoài viện tử đám hạ nhân kẻ tới người lui bận rộn bàn tán, giọng nói cũng chẳng hề nhỏ, nàng tất nhiên đều nghe rõ từng lời.
Về việc này, Tiêu Linh Vân chỉ cười lạnh nhếch môi, nàng vốn đã nhìn ra từ sớm rằng Thượng Quan Liễu sẽ gặp xui xẻo. Tuy nhiên, vốn dĩ không nên tới nhanh như vậy, nhưng ai bảo Tiêu Nguyệt Nhã làm con gái mà lại chuyên môn hại mẫu thân mình, ép cho Thượng Quan Liễu sớm ngày gặp nạn, phen này bà ta còn phải chịu khổ dài dài nữa.
Những quả báo này đều do chính bọn họ tự gây nên. Đợi phụ thân nàng quay trở về, khi đó mới thực sự là lúc nàng ra tay trừng trị bọn chúng. Nguyện vọng của nguyên chủ, thanh danh của mẫu thân, nàng đều sẽ lần lượt hoàn thành tất cả!
Tâm trạng Tiêu Linh Vân hiện tại cực kỳ vui vẻ, nàng liếc nhìn xung quanh Nguyệt Nhã các xa hoa lộng lẫy, bèn đặc biệt sai người trong bếp chuẩn bị thêm thật nhiều món ngon.
...
Trong khi đó, ở một gian nhà cũ kỹ hẻo lánh khác.
Tiêu Linh Dạ đang vô cùng phấn khởi, hào hứng kể với Liễu thị và Tiêu Linh Phong, người đang mặt mũi cau có, về sự lợi hại của Tiêu Linh Vân khi nàng bày quầy hôm nay:
“Mẫu thân, ca ca! Tỷ tỷ thật sự quá lợi hại! Tỷ ấy nói hôm nay con sẽ bán được hết mớ da chuột trời, kết quả thật sự bán hết sạch rồi, mà còn bán được tổng cộng tới một trăm sáu mươi sáu đồng bạc lận! Tỷ tỷ chắc chắn là Kỳ Linh sư, tuyệt đối là như vậy!”
Tiêu Linh Dạ như hiến vật quý, hào hứng đặt một trăm sáu mươi sáu đồng bạc lên bàn.
Tiêu Linh Phong, người hôm nay ra ngoài thành chẳng kiếm được gì, thấy số tiền lớn chất trên bàn kia, vừa kinh ngạc lại vừa khó chịu nói móc:
“Linh Dạ, muội nói vớ vẩn gì vậy, Kỳ Linh sư đâu phải ai cũng làm được. Chỉ là do Tiêu đại tiểu thư gặp may đoán đúng thôi. Hơn nữa, ai biết người mua da kia có phải do nàng ta cố tình sắp đặt hay không? Số tiền này, ngày mai muội hãy đem trả lại cho đại tiểu thư đi! Chúng ta không cần nàng ta bố thí!”