“Aaaaa!” Tiếng thét chói tai của Tiêu Nguyệt Nhã trong chớp mắt vang vọng khắp cả Nguyệt Nhã các, đám nha hoàn sắc mặt trắng bệch, sợ hãi run rẩy cả người.
Quá, quá đáng sợ rồi, đại tiểu thư lại trực tiếp vặn gãy tay của nhị tiểu thư!
Tiêu Linh Vân lập tức đẩy nàng ta ra, khóe môi cong lên nụ cười lạnh lẽo, ánh mắt thản nhiên nhìn xuống Tiêu Nguyệt Nhã, lạnh giọng nói:
“Lần sau còn dám đánh lén ta, sẽ không chỉ là gãy một cánh tay đơn giản như vậy đâu! Giờ thì mau cút ra ngoài hết đi!”
Ánh mắt sắc bén của Tiêu Linh Vân đảo qua mấy nha hoàn, bọn họ lập tức vội vàng bò dậy, hoảng hốt đưa Tiêu Nguyệt Nhã vẫn đang la hét thảm thiết rời đi.
Tiêu Nguyệt Nhã vừa khóc vừa không ngừng mắng chửi:
“Tiêu Linh Vân, ngươi… ngươi dám bẻ gãy tay ta, ngươi cứ chờ đó! Ta sẽ đi tìm mẫu thân, để mẫu thân gϊếŧ chết ngươi!”
Đám nha hoàn nghe thấy thế, càng nhanh chân đưa Tiêu Nguyệt Nhã đi xa hơn, chỉ sợ Tiêu Linh Vân sẽ gϊếŧ người diệt khẩu, không để bọn họ rời khỏi nơi này.
Không lâu sau, cả sân viện liền trở lại yên tĩnh.
Tiêu Linh Vân hoàn toàn không thèm để ý đến lời đe dọa của Tiêu Nguyệt Nhã. Hai mẹ con Thượng Quan Liễu và Tiêu Nguyệt Nhã muốn chiếm chút lợi ích từ chỗ nàng, đúng là mơ tưởng hão huyền.
Ánh mắt nàng hướng về phía viện của Thượng Quan Liễu, nhìn thấy một tầng mây đen đang bao phủ trên đó, khóe môi lại càng nhếch cao, trong lòng âm thầm cười lạnh: Xem ra có trò hay để xem rồi.
...
Như Liễu viện.
Tiếng gào khóc thảm thiết của Tiêu Nguyệt Nhã chưa từng ngừng lại, vừa khóc vừa chửi mắng:
“Mẫu thân! Con tiện nhân Tiêu Linh Vân kia không những cướp mất viện của con, còn bẻ gãy cả tay con nữa. Mẫu thân, con nhịn không nổi nữa rồi, bây giờ con chỉ muốn gϊếŧ chết ả ta thôi!”
Thượng Quan Liễu nhìn thấy nữ nhi mình yêu thương hết mực giờ đây thảm hại vô cùng, sắc mặt bà ta lập tức đen sì như đáy nồi. Nhìn thấy đám nha hoàn bà tử vẫn còn đứng ngây ra đó, bà ta tức đến mức đập mạnh xuống bàn, gầm lên:
“Còn đứng ngây ra đó làm gì nữa! Mau đi mời dược sư tới đây!”
Vừa dứt lời, Thượng Quan Liễu bỗng nhiên cảm thấy trước mắt tối sầm, phải vịn vào bàn mới đứng vững. Bà ta cố gắng đứng thẳng lại nhưng cơn giận vẫn bùng phát dữ dội, tức tối mắng chửi:
“Tiêu Linh Vân đúng là vô pháp vô thiên rồi, bây giờ ngay cả ngươi mà nó cũng dám động tới. Nếu đứa bé trong bụng ngươi mà có chuyện gì, ta...”
Còn chưa nói hết câu, bà ta đã lại thấy trời đất tối đen thêm lần nữa. Khi Thượng Quan Liễu tỉnh táo lại, phát hiện bản thân không thể cử động, cả người trực tiếp ngã nhào xuống đất, hai mắt trợn lớn nhìn mọi người trong phòng bằng ánh mắt kinh hoàng.
Thượng Quan Liễu hoảng sợ vô cùng, rốt cuộc bà ta bị sao vậy? Tại sao không thể cử động?
“A! Mẫu thân! Người sao vậy?”
“Phu nhân, phu nhân! Người không sao chứ? Mau đi mời dược sư, nhanh lên!”
Thượng Quan Liễu phát hiện giờ đây toàn thân đều bất động, ngay cả lưỡi cũng cứng lại, muốn nói gì cũng không thốt ra nổi một chữ, chỉ có tròng mắt là còn có thể xoay chuyển được.
Không lâu sau, dược sư cuối cùng cũng được mời đến. Tiêu Nguyệt Nhã lập tức hét lên:
“Mau, Lưu dược sư, nhanh giúp ta nối lại cánh tay trước đi, ta đau chết mất! Mẫu thân vẫn còn tỉnh, chỉ là đột nhiên không cử động được thôi, chắc chẳng phải chuyện lớn gì đâu, chút nữa hãy khám cho mẫu thân sau.”
Thượng Quan Liễu nghe được lời này, tức giận đến mức đầu óc choáng váng, nữ nhi bà ta cư nhiên chỉ lo cho bản thân mình trước, mặc kệ bà ta sống chết!
Lưu dược sư nào dám đắc tội phủ Trấn Quốc Hầu, lập tức nhanh chóng giúp Tiêu Nguyệt Nhã nối lại xương tay, cố định cẩn thận, rồi mới tới bắt mạch cho Thượng Quan Liễu. Sau khi chẩn đoán xong, hắn bất lực lắc đầu nói:
“Bệnh của Trấn Quốc Hầu phu nhân, thứ cho tiểu nhân bất tài vô lực. Phu nhân đây là do khí huyết công tâm, đã trúng phong, dẫn tới bại liệt.”
“Cái gì!” Tiêu Nguyệt Nhã kinh hãi la lên, “Vậy phải làm sao? Mẫu thân không thể bị liệt được đâu! Hôn sự của ta phải làm thế nào bây giờ?”
Thượng Quan Liễu nghe thấy những lời này, suýt chút nữa tức giận đến thổ huyết. Bà ta trúng phong, con gái bà ta vậy mà chỉ quan tâm tới hôn sự của chính mình?
Lưu dược sư cũng chỉ biết bất lực lắc đầu:
“Căn bệnh này chúng ta thật sự không có cách nào chữa trị được. Có lẽ chỉ luyện đan sư ngũ giai trở lên mới có hy vọng thôi.”
Chẩn đoán xong, Lưu dược sư vội vàng cáo lui rời khỏi phủ.