Chương 50: Cậy thế

“Khương gia trong kinh thành, đích nữ thủ phụ, Khương nhị.” Khương Lê nói.

Nhàn nhạt nói một câu, lại khiến cho đám đông đang nghị luận la hét ầm ĩ yên tĩnh lại.

Lưu Tử Mẫn vốn đang chờ Khương Lê nói ra để chế nhạo nàng một phen, nhưng trong nháy mắt, vừa nghe được những lời này, cả người hắn đều đông cứng lại.

Đại đa số mọi người đều biết, Khương gia trong kinh thành, đích nữ thủ phụ, thiên kim thủ phụ trong thành Yến Kinh, Khương Ấu Dao. Nữ hài tử trước mặt đã tự báo gia môn, đó chính là Khương gia nhị tiểu thư Khương Lê, rời kinh vào tám năm trước.

Tiểu nhi tử nhà Thái Trường khanh có thể ngang nhiên mà hoành hành ở thành Yến Kinh, nhưng ai đều biết rằng càng không thể đắc tội với ân sư của hoàng đế, Khương Nguyên Bách.

Chỉ là giờ phút này Lưu Tử Mẫn đã rơi vào thế cưỡi lên lưng cọp không thể leo xuống, nếu như ngay lập tức nhận thua ở nơi này, ngày sau hắn làm sao có thể hoành hành trong kinh thành được nữa? Huống chi nếu như thừa nhận tội danh của bản thân, khiến mọi người biết hắn lấy một bức họa giả mạo để lừa bạc của Diệp Thế Kiệt, cả trường Quốc Tử Giám sẽ cười chết hắn, làm hỏng thanh danh gia tộc, phụ thân hắn sẽ đánh chết hắn.

Tim đập mạnh, Lưu Tử Mẫn nghĩ, toàn bộ thành Yến Kinh, hắn cũng không phải chưa từng đánh qua nhi tử của gia tộc có địa vị cao hơn mình. Có một vài thiếu gia, tuy rằng gia nghiệp lớn nhưng tính cách là yếu mềm. Khương Lê chỉ là một tiểu cô nương, hù dọa hai câu nói không chừng nàng sẽ chịu thua.

Lưu Tử Mẫn cười lạnh nhìn về phía Khương Lê: “Ngươi tuy là người của Khương gia, nhưng không nhất định phụ thân ngươi sẽ bao che cho ngươi. Đừng tưởng rằng lôi Khương gia ra là ngươi có thể nói hươu nói vượn, ta nói bức họa này là thật thì nó chính là thật, ngươi cùng tiểu tử này là cùng một giuộc, đừng có rước họa vào thân!” Nói rồi giơ nắm tay lên.

Đây là đe dọa trắng trợn!

Khương Ấu Dao ngồi trong xe ngựa từ phía xa xa sáng mắt lên, chỉ hận không thể để Lưu Tử Mẫn lập tức đả thương Khương Lê tại nơi này, kể từ đó, Khương Lê có xung đột với nam tử giữa nơi đường phố, thanh danh đã thối nát nay lại càng chẳng ra gì, Khương Nguyên Bách cho dù có thiên vị nàng ta như thế nào cũng sẽ phải tức giận.

Vả lại Khương Ấu Dao cũng cười nhạo hành vi tầm thường của Lưu Tử Mẫn, nếu là Lưu Tử Mẫn động thủ thì đã mặc kệ là nam hay nữ, ra tay không quan tâm vết thương nặng nhẹ thế nào.

“Lưu Tử Mẫn,” Diệp Thế Kiệt nhăn mày lại, kéo Khương Lê ra chắn ở bên cạnh: “Ân oán giữa hai người chúng ta không liên quan tới người khác, đừng tổn thương người vô tội.”

Lưu Tử Mẫn cười ha ha: “Ý của ta cũng là như vậy.” Hắn nhìn về phía Khương Lê, ý chính là, Khương Lê tốt nhất đừng nên nhúng tay việc này.

Nếu là người khác, có lẽ hiện giờ Khương Lê sẽ nhịn một chút, nhưng từ nhỏ nàng đã kế thừa tính cách ân oán phân minh của Tiết Hoài Viễn, ghét cái ác như kẻ thù, cộng thêm việc Diệp Thế Kiệt vẫn là thân thích nhà mình. Khóe môi Khương Lê giương lên, nói: “Vừa khéo, con người của ta không sợ nhất chính là rước họa vào thân, công tử có lẽ đã quên, tám năm trước vì cái gì mà ta mới rời khỏi thành Yến Kinh.”

Tất cả chư khách đều chấn kinh!

Tám năm trước, tội danh khiến Khương Lê rời khỏi thành Yến Kinh thành chính là bởi phạm phải đại tội sát mẫu gϊếŧ đệ, người khác vội vàng che giấu chuyện xấu của mình còn không kịp, Khương Lê lại giống như sợ người khác không biết mà chủ động nói ra.

Thật là cái hay không nói lại đi nói cái dở.

Diệp Thế Kiệt kinh ngạc nhìn Khương Lê, giống như không ngờ được Khương Lê sẽ nói ra một câu như vậy. Biểu cảm Khương Lê lại vô cùng bình tĩnh, lẳng lặng nhìn Lưu Tử Mẫn.

Lưu Tử Mẫn đột nhiên cảm thấy trên trán bản thân toát ra chút mồ hôi lạnh.

Người khác có lẽ không hiểu được lời này của Khương Lê là có ý gì, nhưng ngay từ đầu Lưu Tử Mẫn đã hiểu ra, ý của Khương Lê chính là, ngay cả chuyện sát mẫu gϊếŧ đệ nàng cũng đã làm ra, còn có chuyện gì mà không làm được, chỉ một tên Lưu Tử Mẫn uy hϊếp, thật đúng là không đáng để bỏ vào trong mắt.

Lưu Tử Mẫn vốn nên cảm thấy phẫn nộ vì bị khıêυ khí©h, nhưng nhìn vào mắt Khương Lê, hắn lại cảm thấy sợ hãi.

Đúng vậy, hắn là một tên ác bá, ở thành Yến Kinh tuy không phải không chuyện ác nào không làm, thế nhưng cũng xấp xỉ như vậy. Trên tay thậm chí còn có mấy mạng người, thế nhưng mạng người trên tay hắn, đều là những thường dân có thân phận địa vị thấp kém hơn hắn rất nhiều, chứ không phải bình đẳng với hắn, thậm chí quan hộ còn cao hơn hắn một cái đầu.

Khi giáp mặt đối diện với người có thế lực lớn hơn nhà mình, cá tính chỉ bắt nạt kẻ yếu của Lưu Tử Mẫn liền khiến hắn trở nên cố kỵ, mà khi hắn đã có điều cố kỵ, người đối diện lại không hề sợ hãi, thậm chí còn có một loại hung ác, đầu trọc không sợ bị nắm tóc.

Vì vậy người yếu lại càng yếu, kẻ mạnh lại càng mạnh, chỉ sau giây lát, Lưu Tử Mẫn đã rơi xuống thế hạ phong.

Khương Lê nhìn thấy ánh mắt lập lòe không chắc chắn của Lưu Tử Mẫn, liền hiểu được Lưu Tử Mẫn đã bắt đầu dao động.

Tiết Hoài Viễn là huyện thừa huyện Đồng Hương, nhưng làm quan thanh chính liêm minh, thiết diện vô tư, có đôi khi cũng dám vạch trần cả quan viên có phẩm cấp cao hơn bản thân. Người như vậy, đối với bá tánh bên trong danh vọng rất tốt, nhưng lại bị đồng liêu hận vô cùng.

Đồng liêu thù hận, ghét ai ghét cả tông chi họ hàng, vậy nên con cái của những đồng liêu đó cũng hận. Từ nhỏ đến lớn, nàng cùng Tiết Chiêu đã bị những thiếu niên thiếu nữ của những quan gia đó tìm đến gây phiền phức không biết bao nhiêu lần.

Nàng còn tốt, nữ tử tranh đấu dù sao cũng sẽ không động thủ. Tiết Chiêu thì lại thảm hơn, những thiếu niên đó một lời không hợp liền đại động quyền cước, Tiết Chiêu vẫn luôn về nhà với tình trạng mặt mũi bầm dập. Lâu dần Tiết Chiêu cũng học được chút kinh nghiệm, đối với người tàn nhẫn, cần phải làm ra chuyện còn tàn nhẫn hơn, bất luận có như thế nào, khí thế cũng không thể bị thua. Những chuyện tàn nhẫn đó qua đi, rơi vào trong mắt người xem, đè bẹp khí thế của đối phương. Khí thế của đối phương một khi đã suy yếu, đừng cho bọn hắn cơ hội, tiếp tục nâng cao khí thế của bản thân, tất nhiên sẽ dễ dàng chiến thắng.

Tiết Chiêu liền dựa vào một thân khí thế cùng võ nghệ của hắn, cuối cùng ở huyện Đồng Hương cũng chẳng còn ai dám chọc vào hắn.

Khương Lê vừa thấy điệu bộ của Lưu Tử Mẫn liền biết Lưu Tử Mẫn là cái loại chỉ biết bắt nạt kẻ yếu. Mà nàng có Khương gia làm chỗ dựa sau lưng, căn bản không cần phí chút tâm tư nào cũng có thể đánh bại Lưu Tử Mẫn mà không tốn nhiều sức lực.

Sát mẫu gϊếŧ đệ là một ác danh, thế nhưng ở một lúc nào đó, thứ ác danh này cũng có thể khiến người ta sợ hãi, tránh đi rất nhiều phiền phức.

“Thật là vô sỉ.” Khương Ấu Dao nghiến răng: “Tai tiếng tới mức này còn lấy ra để tuyên dương, thật sự vứt hết mặt mũi phụ thân đi rồi!”

Thấy Lưu Tử Mẫn đứng bất động tại chỗ, Khương Lê liền nói: “Vị công tử này một hai phải nhận định là ta nói hươu nói vượn, vậy dựa theo lời công tử nói lúc trước đi, đưa đi báo quan. Ta cũng đang dính vào chuyện này, đi cùng ngươi một chuyến cũng được.”

Lưu Tử Mẫn vừa lo vừa giận!

Lúc ấy hắn nói báo quan, bất quá là muốn hù dọa Diệp Thế Kiệt, chỉ cần đánh cả trên cả dưới, muốn lừa một Diệp Thế Kiệt không có chút quan hệ nào ở thành Yến Kinh còn không phải dễ như trở bàn tay. Thế nhưng Khương Lê cũng dính vào thì chuyện này liền không còn như vậy nữa, Khương Lê là tiểu thư Khương gia, cứ cho là vì thể diện của Khương gia, án này cũng sẽ xử lý theo lẽ công bằng. Tới cuối cùng, hắn chính là trộm gà không được còn mất nắm gạo, không chỉ không kiếm được bạc của Diệp Thế Kiệt, ngược lại còn liên lụy đến cả bản thân. Liên luỵ đến thanh danh của phụ thân hắn.

Trong nháy mắt, mồ hôi lạnh của Lưu Tử Mẫn đã chảy ròng ròng. Hắn nhìn Khương Lê, thật sự không hiểu rõ, một tiểu cô nương bị gia tộc ghét bỏ phải ngây ngốc ở miếu đường suốt tám năm, sao có thể có tự tin như vậy, sao có thể cứ bám riết không buông tha?

“Thế nhưng!” khi Lưu Tử Mẫn đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nam, Khương Lê bỗng nhiên cười nói: “Ta nghĩ việc này có lẽ cũng chỉ là chuyện hiểu lầm, dù sao nhìn dáng vẻ công tử có lẽ cũng không phải người cố ý lừa bịp tống tiền người khác. Nghĩ rằng bức họa này là đồ thật, cũng là bị người ta lừa gạt. Một khi đã như vậy, không bằng giảng hòa, để Diệp công tử bồi thượng hai mươi lượng bạc, việc này coi như xong, vậy được không?”

Rơi vào tai Lưu Tử Mẫn, lời này của Khương Lê giống như tiếng trời, đây là cho hắn một bậc thang để xuống a.

Có được không? Đương nhiên là được!