Chương 47: Liễu Nhứ



Khương Lê xuất hiện khiến cho nữ học trò ở Minh Nghĩa đường đều trở nên im lặng.

Nếu Khương nhị tiểu thư trong tin đồn thật sự là một thôn nữ thô bỉ nơi sơn dã, hoặc là tiểu thư cay nghiệt độc đoán, những lời nghị luận của mọi người sẽ ngay lập tức nhấn chìm nàng. Thế nhưng nhìn qua Khương Lê chẳng có chút nào bất đồng cùng những tiểu thư quan gia được giáo dưỡng, thậm chí còn hòa khí ôn nhu hơn, cho dù muốn chỉ trích cũng chẳng biết chỉ trích điều gì.

Cuối cùng vị thiếu nữ có vóc dáng cao cao vừa rồi lên tiêng trước, nói: “Ngươi chính là Khương phủ nhị tiểu thư?”

Khương Lê giương mắt nhìn lại, nàng từng gặp qua thiếu nữ này, ở một chỗ quan quyến trong gia yến quý phủ, là tiểu thư phủ Thừa Tuyên sử, Mạnh Hồng Cẩm, ngày thường giao hảo rất tốt với Khương Ấu Dao.

Khương Lê nói: “Đúng vậy.”

“Ngươi cũng dám tới Minh Nghĩa đường?” Mạnh Hồng Cẩm gương mày lên: “Nghe nói bảy tuổi ngươi đã tới am ni cô, nơi đó cũng chẳng có ai dạy ngươi vỡ lòng. Ngươi như vậy, không ở trong phủ mời một tiên sinh tới dạy lại chạy tới Minh Nghĩa đường, cũng không sợ nghe học nghe được sương mù lọt tai, dốt đặc cán mai sao?”

Lời này thật sự rất chói tai, mọi người trong học đường đều nhìn chằm chằm Khương Lê, xem nàng sẽ phản ứng ra sao.

Mạnh Hồng Cẩm cũng nhìn chằm chằm Khương Lê, thế nhưng lại ngoài dự kiến của nàng ta, người khác nghe thấy lời này ước chừng phải tức muốn hộc máu, huống chi Khương Lê là thiên kim thủ phụ. Khương Lê lại chỉ cười cười, nói: “Vậy cũng không nhọc vị tiểu thư này nhọc lòng.”

Không mặn không nhạt đánh bật lại lời Mạnh Hồng Cẩm trở về.

Mạnh Hồng Cẩm không đoán được Khương Lê lại phản ứng như vậy, giống như đánh một quyền vào trên bông, trong lòng cố nén cơn giận. Nhưng Khương Lê lại cười tủm tỉm, thái độ cũng không thay đổi chút nào. Nàng ta nén cơn tức trong lòng xuống, lại dùng một thanh âm mà mọi người đều có thể nghe được mà “nhỏ giọng” nói: “Khó trách người ta nói ở từ đường tĩnh tâm, nhìn bộ dáng hèn nhát này đi.”

“Vị tiểu thư này nếu hy vọng được tĩnh tâm, cũng có thể tới từ đường một chuyến.” Khương Lê nhỏ giọng nói.

“Ngươi!” Mạnh Hồng Cẩm giận dữ, Khương Ấu Dao mở miệng khuyên nhủ: “Nhị tỷ, sao tỷ có thể nói chuyện với Hồng Cẩm như vậy?” Lại nói với Mạnh Hồng Cẩm với bộ dạng vô cùng lo lắng: “Hồng Cẩm, nhị tỷ ta mới vừa trở về Yến Kinh, không hiểu quy củ, xin lỗi.”

Mạnh Hồng Cẩm nói: “Không có gì, huống hồ là nhị tỷ ngươi sai, ngươi tới xin lỗi cái gì, Ấu Dao, tính tình ngươi quá mềm yếu, quá dễ bị người ta khi dễ.”

Khương Lê liếc mắt nhìn một cái Khương Ấu Dao, khí định thần nhàn mở miệng nói: “Tam muội, tính tình ngươi thật sự quá mềm yếu, cái gì ta cũng chưa nói, ngươi lại thay ta xin lỗi trước, vị tiểu thư này nói ta hèn nhát, ta không những không nổi nóng, còn nói năng nhẹ nhàng, đây cũng là sai?”

Khương Ấu Dao đang muốn nói chuyện, Khương Lê lại mở miệng: “Ta nghe nói có nơi không dùng đạo lý luận thắng thua, mà là lấy thân phận địa vị. Chẳng lẽ Minh Nghĩa đường cũng là cái loại này? Ta rõ ràng là có đạo lý, nhưng vẫn phải nhận thua, chẳng lẽ là do thân phận địa vị của vị tiểu thư này cao hơn ta rất nhiều sao, vậy ta đây liền không thể không nhận sai. Xin hỏi vị tiểu thư này, chức quan của lệnh tôn là mấy phẩm?”

Lời này vừa nói ra, toàn bộ trong học đường đều là một mảnh yên tĩnh, ngay sau đó, có vài học sinh đã suýt không nhịn được ý cười trên mặt, sắc mặt Mạnh Hồng Cẩm nhịn đến đỏ bừng, một câu cũng không nói nên lời.

Khương Lê một bên thì nói các nàng vô cớ gây rối, một bên lại vừa thanh minh vừa đem gia thế Mạnh Hồng Cẩm ra nhục nhã một trận. Ai ai cũng biết, phụ thân Khương Lê là thủ phụ đương triều, phụ thân Mạnh Hồng Cẩm là Thừa Tuyên sử, Thừa Tuyên sử cho dù thế nào cũng chẳng thể so được với thủ phụ đương triều. Lời này của Khương Lê còn hỏi nghiêm túc tới vậy, làm Mạnh Hồng Cẩm trở thành trò cười trong tức khắc.

Không khí trở nên xấu hổ, Khương Ấu Dao cũng không biết mở miệng như thế nào. Giúp Mạnh Hồng Cẩm nói chuyện chẳng khác nào dẫm lên phụ thân mình, đồng ý với lời nói của Khương Lê, Mạnh Hồng Cẩm không ghi hận nàng ta mới là lạ. Thầm hận Khương Lê xảo trá như vậy, Khương Ấu Dao rơi vào đường cùng chỉ có thể đưa mắt ra hiệu với Khương Ngọc Nga.

Bất đắc dĩ, Khương Ngọc Nga ho nhẹ hai tiếng, đánh vỡ sự trầm mặc, cứng nhắc kéo đề tài kia đi, nàng ta nói: “Nhị tỷ, trước tiên không nhắc tới những cái đó. Mới vừa tiến học, tỷ đến chọn vị trí, ta cùng tứ tỷ ngồi chung một tổ, tam tỷ cùng Mạnh tiểu thư cùng chung một tổ, tỷ tới quá muộn, tỷ phải đi hỏi xem có ai đồng ý cùng tổ với tỷ hay không.”

Có ai đồng ý cùng tổ với mình không? Khương Lê không cần nghĩ cũng biết, tất nhiên là một người cũng không có.

Quả nhiên, Khương Lê đứng giữa học đường, cũng không có người lên tiếng tiếp đón Khương Lê tới ngồi cạnh bản thân.

Bạch Tuyết không thể vào trong học đường nên ở bên ngoài xe ngựa cùng với những nha hoàn của các vị tiểu thư kia. Những nha hoàn đó có lẽ cũng ghét bỏ Bạch Tuyết lớn lên thô to cường tráng, ném Bạch Tuyết lẻ loi một mình ở bên ngoài. Bạch Tuyết cũng không ngại, bản thân ngồi xổm xuống bên cạnh núi giả phơi nắng cùng với mèo hoang.

Giữa một mảnh yên tĩnh đột nhiên có một thanh âm vang lên: “Bên cạnh ta không ai, ngươi lại đây ngồi đi.”

Khương Lê có chút ngoài ý muốn, chỉ thấy một cô nương mặc một chiếc váy thanh sắc ở phía trước đứng lên, nhìn về hướng Khương Lê.

Cô nương này dung mạo xinh đẹp, thế nhưng cằm lại hơi vương, hiện ra vài phần ngay ngắn kiên nghị. Giữa đường nét trên gương mặt nàng ấy ẩn ẩn có bóng dáng của Liễu phu nhân, Khương Lê bừng tỉnh đại ngộ, đây là tiểu thư trong phủ Thừa Đức lang, Liễu Nhứ.

Khương Lê cũng không chần chờ, liền đi tới chiếc bàn bên cạnh Liễu Nhứ. Tiếng cười nhạo truyền lên từ phía sau: “Liễu Nhứ, ngươi thật đúng là dám ngồi chung một chỗ với nàng ta, không sợ ngày nào đó nàng ta cũng đẩy ngươi từ bậc thang xuống sao, khi ấy tính mạng có gặp nguy cũng đừng nói chúng ta không nhắc nhở ngươi.”

Liễu Nhứ trầm mặc đem vứt những lời này ra sau đầu, coi như không nghe được gì, Khương Lê cười khanh khách ngồi xuống bên cạnh Liễu Nhứ. Liễu Nhứ nhíu nhíu mi, mơ hồ có thể thấy chút biểu cảm không tình nguyện, thế nhưng cũng chưa nói cái gì.

Trong lòng Khương Lê hiểu rõ, có lẽ là Liễu phu nhân cũng biết được tin tức nàng sẽ tới Minh Nghĩa đường học, đã nói qua với Liễu Nhứ để Liễu Nhứ hỗ trợ bản thân. Trên thực tế, một nữ hài tử, cảm thấy sợ hãi với một người sát mẫu hại đệ là chuyện rất bình thường, Liễu Nhứ có thể nhịn sự sợ hãi xuống, hoàn thành chuyện Liễu phu nhân giao phó đã vô cùng ghê gớm.

Thấy Khương Lê đánh giá chính mình, khóe miệng Liễu Nhứ căng thẳng, quay đầu đi. Khương Lê nhìn mà bật cười, đây cũng là một cô nương đáng yêu.

m thanh nghị luận phía sau sôi nổi không dứt, còn có thể nghe được thanh âm có người dò hỏi Khương Ấu Dao. Khương Lê hiểu rõ, Khương Ấu Dao cùng Khương Ngọc Yến sẽ lại dùng toàn lực để bôi đen nàng.

Thế nhưng không bao lâu đã có người tiến vào, người đến là một nữ tiên sinh, mặc một thân trường sam sắc tùng mộc, búi tóc vãn cao cao, mắt hẹp môi mỏng, dáng người gầy yếu. Nàng ấy vừa đến, âm thanh ồn ào ở Minh Nghĩa đường tức khắc biến mất.

Là một tiên sinh nghiêm khắc.

Khương Lê nhìn nữ tiên sinh trước mặt, trong lòng có chút thất thần.

Vị nữ tiên sinh này họ Kỷ, tên chỉ có một chữ La. Ở Minh Nghĩa đường, lục nghệ giáo tập chính là “Lễ”.

Kỷ La cũng là một người tuân thủ lễ nghi nghiêm ngặt, dưới góc nhìn của Khương Lê, thậm chí có chút bảo thủ cứng nhắc. Kỷ La thanh cao, từng vô cùng khuynh mộ Thẩm Ngọc Dung, trước mặt mọi người khen ngợi Thẩm Ngọc Dung tài hoa hơn người. Đối với Tiết Phương Phỉ nàng lại có chút khắc nghiệt đến mức đáng thương.

Đều là nữ nhân, nàng tự nhiên có thể nhìn ra được, Kỷ La ái mộ Thẩm Ngọc Dung.

Sau đó chuyện Tiết Phương Phỉ tư thông truyền khắp Yến Kinh, Kỷ La còn từng tới cửa, giáp mặt mắng chửi nàng không tuân thủ phụ đức, cảm giác đồng tình sâu sắc đối với cảnh ngộ của Thẩm Ngọc Dung.

Thế nhưng, Khương Lê rũ mắt xuống, không biết nếu Kỷ La biết được bộ mặt thật của Thẩm Ngọc Dung, còn có thể thâm tình đến thế không?