Chương 45: Nhập học

Về tâm tư của các phòng trong Khương gia về chuyện bản thân nhập học Minh Nghĩa đường, Khương Lê cũng không để ý, nàng đang dạy Bạch Tuyết viết chữ.

Bạch Tuyết có biết chữ, thế nhưng cũng không nhận được quá nhiều mặt chữ. Vì để tìm ra tung tích của Hải Đường ở Tảo Hoa thôn, Bạch Tuyết cần phải viết thư về nhà. Khương Lê vừa nhìn nàng ấy viết vừa dạy nàng thêm một số chữ nàng chưa biết. Đồng Nhi cũng ở một bên nghe thích thú lắng nghe, thỉnh thoảng lại nói: “Cô nương thật lợi hại, trong khi nô tỳ cùng cô nương tới am ni cô núi Thanh Thành, bản thân cô nương biết được nhiều chữ như vậy, nô tỳ chỉ biết viết tên của mình, sự khác biệt này cũng thật lớn quá.”

“Còn không phải sao” Bạch Tuyết lẩm bẩm: “Nếu thành tiểu thư nhà thủ phụ thì sinh ra đã biết viết chữ rồi.”

Khi ba người đang đùa giỡn, Khương Cảnh Duệ lại tới. Hắn cũng là nhận được tin Khương Lê muốn tới Minh Nghĩa đường học tập, vừa vào cửa liền nói: “Chúc mừng chúc mừng, muội thật sự thuyết phục được đại bá phụ, Khương Lê, muội quả thật khiến ta phải lau mắt mà nhìn.”

Khương Lê buông tay để Bạch Tuyết tự mình viết chữ, lại quay về phía Khương Cảnh Duệ đang đi đến, nói: “Huynh lại tới làm cái gì?”

Khương Cảnh Duệ nghẹn họng: “Sao lúc nào muội cũng tỏ ra không chào đón ta vậy. Ta tới đây là muốn nhắc nhở muội, đừng tưởng rằng Minh Nghĩa đường là nơi tốt đẹp gì, con em quý tộc đều có vài phần tính tình thất thường, muội lại mới tới, tốt nhất nên an phận chút, nếu như có người khi dễ muội, đừng cố nhẫn nhịn để giữ thể diện, cứ nói ra tên của phụ thân muội. Cũng đừng sợ mất mặt, nếu như gặp phải người thật sự quá đáng, chạy đi cũng được.” Hắn run run tay áo lấy ra một thanh đao nhỏ: “Này, cái này, tặng cho muội, cầm đi phòng thân đi.”

Khương Lê nhìn chằm chằm lưỡi dao sắc bén trên tay Khương Cảnh Duệ một lúc rồi nói: “Người ở Minh Nghĩa đường hồng thủy mãnh thú sao?”

“Cũng gần như vậy.” Khương Cảnh Duệ nói: “Chắc cũng giống như người ở Quốc Tử Giám đi, lần trước ta dẫm chết con dế của đồng học, thiếu chút nữa bị đánh gãy tay. Ta thấy những người bên đó cũng gần vậy, nên muội cứ cầm đi.” Hắn nói rồi kiên quyết nhét thanh đao vào tay Khương Lê.

Khương Lê thật sự không còn lời gì để nói, cảm thấy như quay lại ngày trước khi nàng xuất giá, Tiết Chiêu thần thần bí bí gọi nàng ra hậu viện, đưa cho nàng một thứ giống như pháo nhỏ. Chiếc pháo nhỏ kia cuối cùng cũng không được Khương Lê mang tới thành Yến Kinh, còn chưa từng nghe qua ai đưa cho tân nương xuất giá thứ này. Đương nhiên, Tiết Chiêu cũng suýt nữa bị Tiết Hoài Viễn đánh một trận, khuyên can mãi mới để hắn lấy lại pháo về

Thế nhưng dù sao loan đao cũng tiện để mang trong tay áo hơn pháo nhỏ, Khương Lê nhận lấy, liền nói: “Vậy được, đa tạ huynh.”

“Ta cảm thấy câu này của muội chẳng có chút thật lòng nào.” Khương Cảnh Duệ lại nói: “Nếu thật sự không được, muội có thể tới Quốc Tử Giám ở đối diện tìm ta, ta có thể đi đòi lại công bằng cho muội.”

Khương Lê gật đầu, Khương Cảnh Duệ nháy mắt với nàng vài cái: “Ta gọi cả Chu Ngạn Bang tới.”

Khương Lê nhìn hắn, Khương Cảnh Duệ nhếch môi, chờ Khương Lê khích lệ. Nhưng thấy Khương Lê bình tĩnh nói: “Bạch Tuyết, tiễn khách.”

Khương Cảnh Duệ đã bị Bạch Tuyết hùng hổ “tiễn” ra ngoài.

Một ngày trước khi nhập học cũng kết thúc trong tiếng cãi nhau gà bay chó sủa như vậy. Buổi tối, Quý Thục Nhiên thậm chí còn sai người tặng y phục mới tới cho Khương Lê, nói là khi nhập học thì cần phải gọn gàng ngăn nắp.

Đồng Nhi hỏi Khương Lê: “Cô nương có sợ không?”

Tới một môi trường hoàn toàn xa lạ, rất có khả năng sẽ phải đối mặt với rất nhiều đồng học có địch ý với nàng, giống như có đi qua cũng chẳng có chuyện tốt gì xảy ra.

Khương Lê cười: “Không sợ.”

không sợ, hơn nữa rất vui mừng.

……

Ngày hôm sau, Khương Lê dậy thật sớm.

Minh Nguyệt và Thanh Phong thấy Khương Lê thức dậy sớm như vậy còn có chút giật mình, Đồng Nhi giải thích với các nàng: “Từ hôm nay cô nương sẽ phải tới Minh Nghĩa đường học tập. Mỗi ngày đi học không thể đến trễ, hôm nay lại là ngày đầu tiên, cũng không thể qua loa.” Ngữ khí vô cùng kiêu ngạo.

Minh Nguyệt và Thanh Phong cũng không hiểu những chuyện này, thấy Đồng Nhi vinh dự như vậy, cũng sùng kính nói theo: “Nghe nói muốn vào học Minh Nghĩa đường rất không dễ dàng. Về sau cô nương liền có thể đi học chung với tam tiểu thư các nàng rồi.”

Nghe bọn họ nhắc tới Khương Ấu Dao, Đồng Nhi lập tức hừ một tiếng, nói thầm nói: “Ai quan tâm đến chuyện đi cùng họ.”

Ngày đầu tiên nhập học, Khương Ấu Dao cùng Khương Ngọc Nga các nàng cũng đã đi từ sớm rồi. Thông thường, tỷ muội trong phủ mình tới học, vẫn sẽ chủ động giới thiệu, huống chi Khương Lê cũng không quen biết với các quý nữ trong kinh thành, nếu như đi không người nào quan tâm, có tỷ muội ở bên cạnh, cũng không đến mức cô đơn đáng thương.

Thế nhưng mấy người Khương Ấu Dao thậm chí còn chẳng đến chào hỏi một tiếng đã tự mình đi trước. Khương Nguyên Bách bận rộn triều sự, cũng không quan tâm đến chuyện bên này, Đồng Nhi muốn cáo trạng cũng chẳng thể phàn nàn, vừa oán trách vì Khương Lê lại vừa chẳng thể nền hà.

Ngược lại là Khương Lê còn quay ra an ủi Đồng Nhi: “Các nàng không muốn đi chung đường với ta, ta còn ngại đi cùng các nàng sẽ phải chịu phiền toái. Như vậy thật tốt, bớt người bớt việc.”

Đang suy nghĩ, cửa phòng sau lưng đẩy ra, Khương Lê đi ra cùng Bạch Tuyết.

Đồng Nhi ngẩn ngơ, đột nhiên nói: “Cô nương thật là xinh đẹp!”

Không chỉ có Đồng Nhi, Minh Nguyệt và Thanh Phong cũng ngẩn ngơ.

Các nàng đều biết, trong bốn nữ nhi của Khương gia, người có dung mạo tinh xảo xuất chúng nhất chính là Khương Ấu Dao, kiều diễm như hoa. Khương Ngọc Nga cũng không tồi, phong thái ngay ngắn cũng giống như tiểu gia bích ngọc, dung mạo Khương Ngọc Yến bình thường không đáng giá nhắc tới, về phần Khương Lê, bộ dáng đoan chính ngay thẳng, thế nhưng lại có chút nhạt nhẽo.

Thế nhưng ngây người tám năm ở am ni cô lại quay trở về Khương phủ, khuôn mặt nhạt nhẽo giờ nay đã nẩy nở, trong đó lại như có một loại thanh tú vừa được tái sinh. Không giống với các quý nữ trong kinh, lớn lên nhìn như nhau, khó có thể miêu tả được. Giống như mang theo chút anh khí, lại có chút phong vận.

Vẻ đẹp toát ra từ xương cốt chứ không ở da lông, Khương Lê đẹp, khí khái, tư thái, phong nhã lại càng đẹp hơn.

Nàng cũng không mặc y phục tươi sáng trong rương lớn mà Quý Thục Nhiên phái người đưa tới ngày hôm qua, nàng chỉ mặc một chiếc váy dài ngang ngực màu nguyệt bạch(kiểu trang phục thời đường như Dương Tử mặc trong TTT ấy ạ), trước ngực dùng dải lụa vàng nhạt buộc lại, tóc dài ở sau đầu được búi lên thành búi, trên chiếc trâm gỗ còn được điểm xuyết một hạt đậu đỏ. Lại càng khiến da trắng như ngọc, mắt ngọc mày ngài, trang điểm đơn giản đến cực điểm, lại thanh nhã tú mỹ vô cùng.

Nàng cũng là người ôn nhu, đi từng bước tới phía trước. Minh Nguyệt cùng Thanh Phong không khỏi nhìn thẳng, Đồng Nhi cũng có chút không dời mắt được. Khương Lê rõ ràng là ở cùng nàng ấy trên núi Thanh Thành ngây ngốc tới tám năm, thế nhưng Đồng Nhi lại không biết từ khi nào, tư thái bước đi của Khương Lê, độ cung khi cười rộ lên của nàng, tất cả đều trở nên xa lạ như vậy, vẫn là khuôn mặt giống nhau, lại giống như đã thay da đổi thịt thành một người khác.

Khương lão phu nhân đi tới từ bên này cũng ngẩn ra, nha hoàn thϊếp thân Phỉ Thúy và Trân Châu kịp thời đỡ lấy bà, cũng không bước đến.

Gương mặt của Khương Lê không tính là khuynh quốc khuynh thành, quốc sắc thiên hương, nhưng khi nàng yếu ớt cười nhẹ đi tới, lại giống như sắc đẹp tuyệt trần hạ phàm từ trên trời xuống.

Giống như thể nàng vốn dĩ đã là một đại mỹ nhân trời sinh.

Bạch Tuyết đi theo phía sau Khương Lê, nói: “Cô nương, người gác cổng bên kia cũng đã nói rồi, hiện tại chúng ta phải tới xe ngựa bên kia.”

Khương Lê gật gật đầu, cười nói: “Đi thôi.”