Chương 44: Châm ngòi



Chuyện Khương Nguyên Bách định đưa Khương Lê tới Minh Nghĩa đường rất nhanh đã được toàn bộ Khương gia biết.

Khi nhị phòng Lư thị nói chuyện cùng Khương Nguyên Bình còn nói: “Đại ca nghĩ gì vậy? Sao lại đưa Khương Lê tới đó? Nếu như Khương Lê tới đó, những tiểu thư đi học trong đó cũng sẽ nghị luận sau lưng nàng, nói không chừng sẽ còn khi dễ nàng. Khương gia chúng ta cũng cần có mặt mũi chứ?”

Từ nhỏ Lư thị đã được cưng chiều, Khương Nguyên Bình lại là người tính tình tốt hay cười, thường ngày nói chuyện cũng chẳng cố kỵ chút nào. Lời này của bà ấy nửa câu đầu là đang suy nghĩ cho Khương Lê, nửa câu sau lại giống như đang trách cứ Khương Lê làm mất thể diện, cũng không biết suy nghĩ của bà ấy là tốt hay xấu.

“Trong lòng đại ca đã có chủ ý, nàng quan tâm làm gì.” Khương Nguyên Bình thong thả ung dung uống ngụm trà: “Nhị phòng chúng ta cũng không có nữ nhi.”

“Cũng đúng.” Lư thị nghĩ một chút rồi nói: “Có mất mặt cũng là đại phòng mất mặt, thế nhưng ta thấy Khương Lê cũng không phải đèn cạn dầu, lúc này mới hồi phủ không bao lâu đã khiến đại tẩu mặt mày xám tro nản lòng chán chường, thoạt nhìn có vẻ tiến bộ hơn trước rất nhiều. Chỉ là không biết có thể kiên trì bao lâu, Quý thị kia, ta vẫn chưa thấy bà ta chịu thiệt dưới tay ai bao giờ.”

Nghe ngữ khí của Lư thị liền biết, quan hệ giữa bà ấy cùng Quý Thục Nhiên cũng không hòa hợp như vẻ bề ngoài.

“Không xen vào chuyện người khác.” Khương Nguyên Bình xua xua tay: “Thiên hạ thái bình.”

Ở Vãn Phượng đường, Khương lão phu nhân cũng đang đàm luận chuyện này cùng Khương Nguyên Bách.

“Nguyên Bách, rốt cuộc là con nghĩ cái gì vậy?” Khương lão phu nhân hỏi.

“Nương, Lê nhi hiện tại cũng đã mười lăm, con cháu bình dân mười lăm nhập học, nhưng Thái Tử quý tộc tám tuổi nhập học, con cái công khanh mười tuổi nhập học. Thời gian Lê nhi nhập học tuy rằng khá muộn, nhưng cũng giống với những con cháu nhà thường dân.”

Khương lão phu nhân nhìn Khương Nguyên Bách: “Con biết thứ ta hỏi không phải cái này. Tuổi tác nhập học của nhị nha đầu cũng không quan trọng.”

Khương Nguyên Bách do dự một chút: “Nương, tuy rằng ngày trước Lê nhi phạm sai lầm, nhưng bù đắp cũng chưa quá muộn, khi đó con bé còn quá nhỏ, không thể để sai lầm tuổi trẻ ảnh hưởng đến tương lai.”

Khương lão phu nhân rũ mắt, không biết đang suy nghĩ cái gì, qua một lúc lâu sau bà ấy mới nói: “Nếu như con đã quyết định vậy thì cứ làm như thế đi. Trân Châu,” bà gọi nha hoàn thϊếp thân đến: “Lấy bộ văn phòng tứ bảo bằng gỗ tử mộc trong kho mang đến cho nhị nha đầu đi.”

Trân Châu nhanh chóng đứng dậy, Khương Nguyên Bách thấy thế, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Sau khi nói chuyện với Khương lão phu nhân về chuyện sau khi nhập học, Khương Nguyên Bách mới rời đi. Sau khi Khương Nguyên Bách rời, nha hoàn thϊếp thân của Khương lão phu nhân là Phỉ Thúy hỏi: “Lão phu nhân là không hy vọng nhị tiểu thư sẽ nhập học sao?”

“Nếu như ta không hy vọng, vậy thì sẽ không đưa văn phòng tứ bảo cho con bé.”

Đưa văn phòng tứ bảo, là biểu đạt Khương lão phu nhân ủng hộ chuyện Khương Lê nhập học. Những người khác ở Khương phủ thấy, dù cho có ý kiến gì cũng sẽ không mở miệng.

“Vậy...” Phỉ Thúy khó hiểu.

“Ta nhìn Nguyên Bách lớn lên, tâm tư của nó sâu dày, ta sợ rằng nó đã nhìn trúng nhị nha đầu, muốn lợi dụng nhị nha đầu làm gì đó.” Khương lão phu nhân thở dài một hơi: “Thế nhưng nhị nha đầu hiện giờ, cũng không phải người nào cũng có thể động đến.”

“Ta sợ phụ tử bọn họ sẽ bởi vậy mà sinh hiềm khích, gia trạch không yên.”

……

Trong lúc Khương lão phu nhân đang nói chuyện, ở hậu hoa viên Khương phủ, Khương Ấu Dao đã đập nát một cái ấm trà.

Khương Ngọc Nga đau lòng nhìn ấm trà chỉ tử sa kia, ấm trà như vậy, nếu mang ra ngoài bán cũng đến một trăm lượng bạc, Khương Ấu Dao cứ như vậy mà đập nát, chính là không thèm để ý chút nào.

“Khương Lê! Vì cái gì mà phụ thân muốn đưa Khương Lê tới Minh Nghĩa đường? Rốt cuộc nàng ta đã nói cái gì với phụ thân!” Ở trước mặt Khương Ngọc Nga và Khương Ngọc Yến, Khương Ấu Dao cũng không che giấu đi sự phẫn nộ của bản thân.

Khương Ngọc Yến khϊếp đảm co rúm lại, Khương Ngọc Nga lại phụ họa theo nàng ta: “Nhất định là Khương Lê đã nói gì đó trước mặt đại bá phụ, Khương Lê người này cũng thật xấu xa, mới hồi phủ không bao lâu, tâm đại bá phụ cũng đã nghiêng về phía nàng ta. À, đúng rồi!” Khương Ngọc Nga nghĩ thầm muốn đâm thêm một nhát vào lòng Khương Ấu Dao, liền nói: “Nghe nói tổ mẫu cũng tặng Khương Lê một bộ văn phòng tứ bảo bằng gỗ tử mộc, chính là bộ mà ngày trước tam tỷ ngươi có muốn tổ mẫu cũng không đưa cho. Khương Lê thật đúng là không đơn giản, lung lạc đại bá phụ thì không nói, ngay cả tổ mẫu cũng bị lấy lòng.”

Nghe vậy, Khương Ấu Dao sửng sốt, ngay sau đó truy vấn: “Muội nói thật sao? Tổ mẫu thật sự tặng Khương Lê một bộ văn phòng phẩm bằng gỗ tử mộc?”

“Đương nhiên là thật.” Khương Ngọc Nga nhún nhún vai: “Toàn bộ hạ nhân trong Vãn Phượng đường đều nhìn thấy.”

“Tiện nhân này!” Khương Ấu Dao giận dữ. Bộ văn phòng phẩm bằng gỗ tử mộc kia nàng ta vô cùng thích, đã hỏi Khương lão phu nhân vài lần mà Khương lão phu nhân cũng không đưa cho, hiện giờ Khương lão phu nhân lại đem bộ văn phòng phẩm kia cho Khương Lê, đây không phải là muốn tát một cái vào mặt nàng ta sao, muốn nói cho người khác rằng Khương Ấu Dao nàng thua kém Khương Lê!

“Không được, ta phải đi tìm nương của ta.” Khương Ấu Dao nói: “Không thể để Khương Lê tới Minh Nghĩa đường!”

“Tam tỷ.” Khương Ngọc Nga giữ chặt nàng ta: “Hiện giờ lão phu nhân cùng đại bá phụ đều đã lên tiếng, chuyện Khương Lê tới Minh Nghĩa đường cũng là ván đã đóng thuyền. Tam tỷ dù có nói cũng đã chậm, thế nhưng ta nghĩ, Khương Lê muốn tới Minh Nghĩa đường, căn bản chính là không biết trời cao đất dày. Nàng ta cũng không nghĩ mà xem, Minh Nghĩa đường nhiều tiểu thư nhà huân quý như vậy, có người nào dám làm bạn với nàng ta. Mà nàng ta tài học thô lậu, cũng không biết sẽ gây ra bao nhiêu chuyện chê cười, khi đó còn không phải sẽ bị người ta nhạo báng, làm nền cho tam tỷ hay sao?”

Khương Ấu Dao nghe vậy, lúc này mới chậm rãi bình tĩnh trở lại. Khương Ngọc Nga nói cũng có lý, nàng ta nói: “Tuy nói như vậy, nàng ta cứ luôn lảng vảng trước mặt ta cũng khiến người ta khó mà chịu được!” Tưởng tượng đến chuyện Khương Lê có thể tới Quốc Tử Giám ở đối diện làm ra chuyện gì với Chu Ngạn Bang, Khương Ấu Dao liền vô cùng khó chịu.

“Tam tỷ, việc nhỏ mà không nhịn được thì sẽ làm hỏng việc lớn.” Khương Ngọc Nga cười nói.

Sau khi đợi Khương Ấu Dau bình tĩnh lại và rời đi, Khương Ngọc Yến mới hỏi: “Ngũ muội, vì sao muội lại cổ động tam tỷ đối phó với nhị tỷ?”

Khương Ngọc Nga cười lạnh một tiếng: “Ai bảo nàng ta không biết lượng sức!”

Tam phòng Khương phủ vốn dĩ yếu kém, dù sao cũng là thứ tử một phòng. Khương Ngọc Yến cùng Khương Ngọc Nga có thể vào Minh Nghĩa đường đọc sách, cũng là nhờ Khương Nguyên Hưng suốt ngày lấy lòng Khương Nguyên Bách mới được có được cơ hội. Trong lòng Khương Ngọc Nga vừa tự ti lại tự phụ. Tâm nàng ta cao ngất, lập chí còn không muốn kém hơn bất luận kẻ nào, để so về tài học, kỳ thật ở toàn bộ Khương gia, người xuất sắc nhất chính là Khương Ngọc Nga.

Khương Ấu Dao không cần có được mỹ danh tài nữ cũng là hòn ngọc quý trên tay Khương gia, Khương Ngọc Nga lại muốn có được mỹ danh tài nữ để dệt hoa trên gấm. Đây là niềm kiêm ngạo duy nhất của Khương Ngọc Nga, so với tài hoa của Khương Lê, đạp đích nữ như Khương Lê dưới chân khiến Khương Ngọc Nga có một loại cảm giác ưu việt.

Thế nhưng hiện giờ, Khương Nguyên Bách lại để Khương Lê tới Minh Nghĩa đường. Cứ như vậy, bốn nữ nhi Khương gia đều sẽ giống nhau, một người vốn dĩ kém cỏi hơn bản thân rất nhiều đột nhiên đuổi kịp chính mình, vì thế cảm giác về sự ưu việt của Khương Ngọc Nga liền chẳng còn, Khương Lê lại trở thành đầu sỏ gây ra mọi tội lỗi.

Muốn khôi phục cảm giác ưu việt của bản thân, trừ khi cuộc sống của Khương Lê kia kém cỏi hơn bản thân. Tình thế giữa Khương Ấu Dao cùng Khương Lê vốn là như nước với lửa, chỉ cần nhẹ nhàng châm ngòi sẽ nảy sinh ra vô vàn mâu thuẫn.

Khương Ngọc Nga chỉ cần ở một bên đổ thêm dầu vào lửa là được rồi.