Lúc này, người bên trong mới chịu mở hẳn cánh cổng ra.
Ôn Mặc xuất hiện sau cánh cổng, cậu đứng trong vùng bóng râm mà ánh mặt trời không thể chiếu tới.
Trong mơ có người nói cuộc sống của cậu bé không tốt, xem ra đúng là không hề tốt thật, một cậu bé mười mấy tuổi lại gầy gò và nhỏ bé đến vậy, tay nắm trên khung cửa cũng bất an siết chặt, cứ như đang rất sợ điều gì đó.
Trên đôi tay ấy, những đầu ngón tay đỏ ửng và lấm tấm toàn là vết thương.
"Mẹ cậu lại bắt cậu giặt đồ bằng nước lạnh rồi, giờ đã là cuối thu rồi còn gì.
Lát nữa tớ sẽ lén mang bình nước nóng qua cho cậu, cậu nhớ lặng lẽ lấy một ít nước nóng dùng nhé.
À, hôm nay tớ mang số bắp nhà mình thu hoạch được ra chợ trấn bán hết rồi.
Bán được giá lắm, thế nên tớ mua quýt về cho cậu."
Thẩm Dịch nhét túi quýt vào tay Ôn Mặc, nhỏ giọng dặn: “Túi này là của cậu đấy, cậu giấu kỹ rồi tự ăn hết một mình đi, đừng chia cho mẹ và thằng em trai cậu.
Tớ còn mua mấy thứ ăn vặt khác nữa, nhét hết vào túi này rồi, cậu về xem đi, cứ giữ lại từ từ ăn dần, đừng cho thằng em trai cậu nhé."
Thẩm Dịch mỉm cười với cậu bé, ánh hoàng hôn chiếu lên người cậu, cả người cậu ấm áp lạ thường.
"A Mặc" đứng trong cổng đỏ mặt, cúi thấp đầu, đặt túi quýt xuống, rồi chậm rãi làm vài ký hiệu bằng tay về phía cậu.
Đáng yêu quá.
Đáng yê...
Soạt!
Tấm rèm cửa sổ phòng ký túc xá bị kéo toang ra không chút thương tiếc.
Thẩm Dịch vẫn còn đang ngây ngô cười trong giấc mơ, vậy mà giây tiếp theo, ánh nắng ban mai đã chiếu rực lên cả khuôn mặt cậu, khiến cậu giật mình rùng mình một cái rồi tỉnh hẳn giấc.
Cậu khẽ chửi thề một tiếng, không cam tâm chút nào kéo chăn trùm kín đầu, gầm gừ "ù u u" một tràng: "Bị điên à?"
Cung Thương cầm cây sào phơi quần áo đập đập vào tấm rèm: "Bị điên cái gì mà bị điên, dậy mau! Đã 8 giờ 45 phút rồi Thẩm Dịch, sao 8 giờ 45 phút rồi mà tớ không gọi cậu thì cậu không tự mình - "
"Im mồm!"
Thẩm Dịch bật dậy, vẻ mặt đầy uất ức lườm cháy mặt cậu ta một cái.
Cung Thương hềnh hệch cười với cậu, không đùa nữa, nói: “Dậy đi, Thẩm Dịch, đã nói là hôm nay mình đi nhà ma mà."
Thẩm Dịch với quả đầu tổ quạ vừa ngủ dậy, vẻ mặt vẫn đầy uất ức.
Thẩm Dịch không cách nào chống lại sức hút kỳ lạ từ dòng chữ nhỏ ấy - năm chữ "Xin mời đến địa ngục" nằm ở dưới cùng tờ rơi quảng cáo nhà ma - nên cậu đã nghe theo sự sắp đặt nào đó của quỷ thần mà đồng ý với Cung Thương.
Hôm nay, cậu sẽ đi nhà ma cùng Cung Thương.
*
"Học trưởng!"
Khi Thẩm Dịch và Cung Thương vừa bước ra khỏi ga tàu điện ngầm, họ đã thấy ở ngay cửa ga có hai nam hai nữ đang đứng chờ.
Trong số đó, có một cô gái Thẩm Dịch quen mặt, đó là một bạn nữ cùng chuyên ngành với cậu, kém cậu hai khóa, thường xuyên học cùng các môn với cậu, là một cô học muội năm nhất tên là Phương Lê.
Phương Lê từng làm bài tập nhóm cùng cậu hai lần nên khá quen với Thẩm Dịch.
Còn ba người còn lại, Thẩm Dịch hoàn toàn không quen biết, ngay cả mặt cũng chưa từng thấy.
Thẩm Dịch giơ tay chào Phương Lê.
Vừa cùng Cung Thương đi qua cửa soát vé để ra ngoài, cậu vừa tặc lưỡi lè lưỡi, nhỏ giọng hỏi: “Đông người thế à?"
"Nhà ma mà, càng đông càng vui chứ.” Cung Thương cười nói: “Đông người sức mạnh lớn mà lị."
"Đông người sức mạnh lớn cái gì chứ, chúng ta có phải xuống đồng cấy lúa đâu, đây là nhà ma mà. Thôi, đó là những ai thế?"