Chương 6

Tờ rơi quảng cáo có nền đen chữ đỏ, lấm tấm những vệt máu, mang đậm phong cách kinh dị.

Đó là một nhà ma với chủ đề núi rừng rất phổ biến, trên tờ rơi có ghi phần giới thiệu về nhà ma.

Chẳng có gì đáng chú ý, nhưng ở phía dưới cùng lại có một dòng chữ nhỏ màu đỏ máu.

"Xin mời đến địa ngục."

Dòng chữ nằm ở cuối cùng, cực nhỏ, nếu không nhìn thật kỹ thì hoàn toàn không thể thấy được.

Nhưng ngoài dòng chữ đó ra, cũng không có gì đặc biệt khác.

Thế nhưng Thẩm Dịch lại không tài nào rời mắt đi được. Cứ như có ma lực nào đó, cậu cảm thấy mình đang bị dòng chữ ấy kéo vào một vòng xoáy kỳ lạ.

Cậu ngây người nhìn chằm chằm vào năm chữ máu đó, trong tai bỗng dưng vang lên tiếng gió không đúng lúc chút nào, tiếng gió quen thuộc trong giấc mơ của cậu.

*

Trong mơ, mặt trời đang lặn, những đám mây rực cháy như lửa.

Trong giấc mơ của Thẩm Dịch, cảnh hoàng hôn luôn là như vậy.

Đúng vào lúc cuối thu, gió đã rất lạnh.

Thẩm Dịch đội chiếc mũ rơm, cưỡi con xe đạp cũ rách kêu kẽo kẹt, chở hai túi quýt to đùng trong giỏ xe, vừa đi vừa nghêu ngao hát câu "Bình bình đạm đạm mới là thật", cứ thế giản dị đạp xe đến trước cổng một căn nhà.

Trước mắt cậu là cánh cổng sắt xanh lục đã gỉ sét rất nhiều, trên cánh cổng còn dán một cặp thần giữ cửa đã ngả vàng và lấm lem vì dãi dầu mưa nắng.

Cậu lật người xuống xe, cầm lấy một túi quýt từ trong giỏ, đưa tay cốc cốc gõ hai tiếng lên cửa, gọi to: "A Mặc - "

Bên trong cánh cổng vốn đang có tiếng nước vọng ra, nhưng sau khi Thẩm Dịch gõ cửa, tiếng nước ấy lập tức im bặt, thay vào đó là tiếng bước chân vội vàng, luống cuống vang lên.

Thẩm Dịch mỉm cười ở ngoài cổng, hướng vào trong nhà gọi vọng ra câu "Đừng vội!", rồi chống nạnh đứng đợi ngay trước cổng.

"Ấy chà, Dịch ca, sao cháu lại quan tâm đến thằng nhóc câm nhà lão Ôn thế hả?"

Cậu quay đầu nhìn lại, đúng lúc đó, dì Lý nhiệt tình trong thôn họ vừa hay đi ngang qua ngay sau lưng cậu.

"Cháu vừa từ trấn về đấy à?" Dì Lý hỏi: “Trời chưa sáng cháu đã ra ngoài rồi, giờ mới về đến nơi, không về nhà mình trước lại chạy ngay đến tìm thằng nhóc câm à?"

Thẩm Dịch nghe thấy giọng mình cười đáp lại đối phương rất sảng khoái - trong giấc mơ này, cậu hoàn toàn không thể kiểm soát bản thân, chỉ là một người đứng ngoài quan sát với góc nhìn thứ nhất.

"A Mặc ngoan lắm, ngoan hơn thằng em trai cháu nhiều." Cậu nghe thấy giọng mình nói: “Ai mà chẳng thích A Mặc chứ?"

"Ấy chà, lời cháu nói nghe hay thật đấy, cả cái thôn này có mỗi cháu là để tâm đến thằng bé nhất thôi."

Dì Lý trêu chọc cậu vài câu nữa rồi chào tạm biệt, vác theo một chiếc giỏ tre đầy rau, đi xa dần.

Đợi bóng dáng dì ấy khuất dạng ở góc đường không xa, cánh cổng trước mặt Thẩm Dịch kêu kẽo kẹt vài tiếng, cuối cùng cũng từ từ mở ra, kèm theo âm thanh cộc cạch của vật đã lâu không được sửa chữa.

Cánh cổng chỉ mở hé một nửa, một cái đầu nhỏ gầy với mái tóc đen nhánh đang nép mình phía sau.

Đó là một khuôn mặt xinh xắn, đôi lông mày và khóe mắt sâu sắc đến bất ngờ, hàng mi dày rậm, một đôi mắt hạnh nhân hơi cụp xuống, trông vừa ngây thơ lại vừa đáng thương.

Cậu bé mím chặt môi, nép mình phía sau cánh cổng, ánh mắt nhìn cậu đầy bất an.

"A Mặc."

Thẩm Dịch nghe thấy mình vừa buồn cười vừa bất lực gọi cậu bé: “Đừng sợ, A Mặc, dì Lý đi rồi."