Chương 43

Cánh tay đột nhiên bị ai đó giật mạnh, giọng nói hoảng loạn sợ hãi của Cung Thương vang lên bên cạnh cậu ấy: "Đi đâu rồi!?"

Thẩm Dịch chậm chạp nhận ra cánh tay mình rất đau, là do vừa nãy Cung Thương cứ nắm chặt lấy cậu ấy.

Không bận tâm đến chuyện đó, Thẩm Dịch vội vàng nhìn quanh.

Sấm trên trời vẫn đang đánh, bốn phía thỉnh thoảng lại sáng lên "ầm" một tiếng.

Nhưng ở đâu cũng không thấy bóng dáng người vừa nãy đâu nữa.

"Biến mất rồi à?" Cung Thương cẩn thận hỏi cậu ấy.

"Có vẻ vậy."

Thẩm Dịch nhìn quanh xác nhận một lúc, thở dài: “Thật sự không thấy nữa rồi."

Cậu ấy thấy hơi hụt hẫng một cách khó hiểu – người vừa nãy, hẳn là Người canh gác.

Mặc dù bị ngăn cách bởi trận mưa lớn, người đó còn dựng cao cổ áo che khuất cả miệng và mũi, nhưng đôi mắt kia thật sự y hệt Ôn Mặc.

Thẩm Dịch tâm trạng bối rối, cắn cắn móng tay cái, càng lúc càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cung Thương không có nhiều phiền não như Thẩm Dịch.

Cậu ấy thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn về con đường Người canh gác vừa đi tới, trong lòng dâng lên cảm giác may mắn sống sót sau hoạn nạn.

Nơi đó tối đen như mực.

Đột nhiên, một tia sét kinh hoàng giáng xuống.

Khoảnh khắc sáng lên lần nữa, Người canh gác Mặc đã đứng ngay trước mặt cậu ấy.

Khoảng cách cực kỳ gần, gần như mặt đối mặt.

Cung Thương có thể nhìn rõ mồn một sát ý cuồn cuộn trong đôi mắt kia.

Cung Thương lập tức kinh hoàng, há miệng muốn hét lên.

Nhưng không có tiếng nào phát ra.

Cậu ấy rõ ràng đã há to miệng, nhưng vẫn im lặng.

Thẩm Dịch quay đầu nhìn, cũng sợ đến tim đập thình thịch.

Mặc giơ tay, một lưỡi đao lạnh lẽo chém tới.

Cung Thương trơ mắt nhìn lưỡi đao sắp cứa vào cổ họng mình, vội vàng lùi mạnh về sau.

Lưỡi đao lạnh lẽo sượt qua cổ cậu ấy: “phập" một tiếng cắm vào tường.

Cung Thương lùi quá mạnh, không đứng vững: “bịch" một tiếng ngã ngồi xuống đất.

Thẩm Dịch trở tay không kịp, bị Cung Thương đâm sầm vào từ phía sau, cũng không đứng vững, theo đó "bịch" một tiếng ngã ngồi xuống.

Lưỡi đao sắc bén cắm chặt vào tường.

Ôn Mặc rút đao ra, vừa định tiếp tục đâm về phía Cung Thương thì tiếng sét lại vang lên.

Ánh sét chiếu sáng đêm mưa, hắn đột nhiên nhìn rõ người đi cùng của Cung Thương.

Ôn Mặc khựng lại.

Trong khoảnh khắc đó, sự tê liệt và oán hận trong đôi mắt hắn đột nhiên tan biến.

Đêm mưa lại tối sầm, rồi lại sáng lên.

Giữa ánh sáng và bóng tối đan xen của sấm chớp, Ôn Mặc nhìn thấy đôi mắt tròn ướŧ áŧ của người đó, nhìn thấy hàng mi dài rậm và đôi mắt đen láy của cậu ấy, nhìn thấy ánh mắt long lanh y như ngày xưa.

Trong đêm mưa vô tận này, hắn bất ngờ trông thấy cố nhân vốn đã chết cháy từ lâu.

Mưa như trút nước, tí tách vang lên bên tai, dội vào người, táp vào bốn phía.

Tầm nhìn bị mưa che khuất.

Ôn Mặc không nhắm mắt, cứ để mặc cho nó chảy vào trong.

Đôi mắt cay rát, nhưng hắn thậm chí còn không dám chớp mắt, sợ rằng chỉ cần chớp một cái, người đó sẽ lại biến mất.

Con dao trong tay vẫn còn cầm chặt, đang định hạ xuống.

Nhưng Ôn Mặc lại không thể đâm xuống được nữa.

Hắn ngơ ngẩn nhìn người đang ngồi dưới đất – người ngồi phía sau "Cung Thương", kẻ đã gϊếŧ hắn ở kiếp trước.

Là Thẩm Dịch.

Khi Ôn Mặc còn quen biết cậu ấy ngày xưa, cậu ấy tên là Thẩm Dịch, lúc đó mọi người đều gọi cậu ấy là Anh Dịch.

Hắn vô thức buông thõng bàn tay cầm đao xuống.

"Thẩm Dịch" hình như cũng rất sốc, ngồi dưới đất trân mắt nhìn hắn chằm chằm, dường như cũng khó tin vào tất cả những gì mình đang thấy.