Điều này cũng tiện lợi cho họ để ngay khoảnh khắc nhìn thấy tội nhân là có thể biết được tội danh của đối phương.
Sau một thoáng đầu óc trống rỗng, khuôn mặt Cung Thương trở nên rõ ràng trong tâm trí Ôn Mặc.
Khoảnh khắc nhìn rõ người này, trái tim Ôn Mặc đột nhiên như nổ tung.
Hơi thở lập tức nặng nề chìm xuống l*иg ngực, trong miệng anh ta trào lên một vị máu.
Ôn Mặc che miệng, những chuyện đau lòng của mấy chục năm trước như đèn kéo quân chạy qua mắt anh ta thêm một lần.
Anh ta run rẩy che miệng, đồng tử không ngừng run rẩy.
Một lúc lâu sau, anh ta mới hoàn hồn từ dòng ký ức đó.
Ôn Mặc cử động ngón tay, đột nhiên phát hiện mình mất hết cảm giác, toàn thân tê liệt.
Anh ta nhìn bản thân đột ngột siết chặt Bản án tội lỗi, nhưng lại không cảm thấy gì cả, như thể hồn lìa khỏi xác, anh ta lại không cảm nhận được cơ thể mình nữa.
Sự phẫn hận bùng cháy như lửa.
Thình thịch. Thình thịch, thình thịch.
Anh ta nghe thấy tim mình đột nhiên đập trở lại.
Cơn mưa lớn đột nhiên dừng lại ngay khoảnh khắc này, như thể bị ấn nút tạm dừng, những hạt mưa xối xả vậy mà đứng yên giữa không trung, không nhúc nhích nữa.
Cho đến khi Người canh gác Mặc bỏ tay đang che miệng xuống, rồi dùng sức ấn chặt tay lên con dao lạnh giắt ở thắt lưng.
Cơn mưa lớn ào ào trút xuống.
Những hạt mưa li ti tạo thành một màn mưa vô hình.
Bản án tội lỗi bị vò nát một cách thô bạo thành một cục, nhét lại vào túi áo trong.
Ôn Mặc rút con dao giắt ở thắt lưng ra, dứt khoát bước về phía ngôi làng.
Nước mưa xối xả lên mặt anh ta, rồi theo hai bên má thấm vào cổ áo.
Trong bóng tối, chỉ có sát ý trong đôi mắt đỏ máu kia là vô cảm nhưng rõ ràng.
Một luồng khí lạnh đột nhiên ập tới từ phía sau.
Cung Thương sợ đến run cả người, vội quay phắt lại, nhìn ra phía sau.
Cậu ta nắm chặt một cành cây thô to vừa tìm được trong sân làm vũ khí, cảnh giác nhìn quanh trái phải một vòng.
Phía sau không có gì cả, chỉ có mưa vẫn trút xuống dữ dội.
Cung Thương thở phào nhẹ nhõm.
"Cậu làm gì đấy?" Cung Thương ngẩng đầu lên, Thẩm Dịch đang đứng cách đó không xa.
Thẩm Dịch nheo mắt lại, cố gắng nhận ra dáng người Cung Thương trong bóng tối: "Đánh nhau với không khí à?"
Cung Thương nói: “Vừa rồi đột nhiên có một luồng sát khí, tớ lạnh cả sống lưng."
"Chúng ta còn bao xa nữa vậy?"
"Nói thật, đi ra ngoài thế này có ổn không?"
"Vừa nãy không phải nói Người canh gác đã xuất hiện rồi sao?"
Thẩm Dịch nói: “Không dùng đèn pin thì chắc là không sao."
"Không có ánh sáng thì hắn sẽ không tìm thấy chúng ta đúng không?"
"Hơn nữa, cái sân vừa nãy quá nhỏ, đồ đạc chất đống nhiều quá, không chạy được, một khi bị tóm là chết chắc, vẫn phải ra ngoài tìm đường."
"Lỡ như bị tóm trên đường thì chắc cũng chết chắc rồi."
"Đường rộng thế này, bị tìm thấy thì chạy thôi chứ sao, chơi game kinh dị nhà ai mà chẳng có cảnh rượt đuổi."
.
Có lý thật.
Cung Thương không còn gì để nói, đành đi theo Thẩm Dịch về phía trước.
Đột nhiên một tiếng "ầm" vang lên, một tia sét giáng xuống từ trên trời.
Cung Thương sợ hãi kêu thét, nhảy dựng lên cao ba thước, lăn lộn bò lết chạy về phía Thẩm Dịch, túm chặt góc áo cậu ấy.
Thẩm Dịch bị kéo ngửa ra sau, tặc lưỡi một tiếng, trong khoảnh khắc chỉ muốn chửi thề.
"Cung Thương, cậu bị điên à?" Thẩm Dịch nói.
"Có mỗi tiếng sét thôi mà."
"Một tiếng sét làm cậu sợ chết khϊếp thế à?"