Cung Thương theo sau anh cũng dừng lại hỏi: "Sao thế?"
Thẩm Dịch không đáp lời. Anh im lặng một lát, lùi lại mấy bước như lùi xe, quay đầu nhìn cánh cổng lớn của nhà này.
Cung Thương giật mình, vội lùi theo mấy bước, thậm chí còn tạo dáng như chuẩn bị đánh nhau: "Cậu làm gì đấy!?"
Thẩm Dịch không để ý đến cậu.
Mưa lộp độp trút xuống, Thẩm Dịch từ từ hạ tay xuống, tóc mái ướt sũng bết vào trán và da, nước mưa chảy dọc hai bên má.
Trời âm u đen kịt, trước mặt là cánh cổng sắt xanh (lục) đã rỉ sét, cặp thần giữ cửa trên cánh cổng hứng chịu mưa gió, không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng mà trở nên đen sì và ngả vàng.
Mưa vẫn xối xả.
Những giọt mưa trượt dài trên cánh cổng sắt đã rỉ sét quá nặng, những giọt mưa chảy xuống đều là nước đen, mang theo màu mực của gỉ sắt.
Hai bức tranh thần giữ cửa trên cánh cổng đã bị hoen ố, đến nỗi không còn nhìn rõ mặt, chỉ lờ mờ thấy hai đôi mắt dữ tợn.
Thẩm Dịch đột nhiên không thốt nên lời.
Anh đứng dưới mưa trước cánh cổng, trong mơ màng chợt nhớ lại ánh hoàng hôn trong giấc mơ, dưới ánh chiều tà, anh cũng đứng trước cánh cổng này - trong tay còn cầm một túi quýt cho Ôn Mặc.
Cánh cổng này, là cổng nhà Ôn Mặc.
"Thẩm Dịch?" Cung Thương nghi hoặc gọi tên anh một tiếng.
Thẩm Dịch làm ngơ, anh đưa tay chạm vào cánh cổng không khóa, chỉ khẽ chạm vào là nó đã kẽo kẹt mở ra.
Sau cánh cổng là một khoảng không chết chóc và bóng tối, chỉ có tiếng mưa ào ào vang vọng rõ mồn một.
Đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, Thẩm Dịch đẩy cánh cổng sắt ra và bước vào trong sân.
"Thẩm Dịch!" Cung Thương kinh hãi kêu lên: “Cậu đi đâu đấy!?"
Thẩm Dịch vẫn không trả lời, anh cứ lẳng lặng bước đi như bị nhập hồn, không nói lời nào.
Sau khi vào sân, anh nhìn quanh, trong sân hoang tàn, chắc là đã lâu không có ai ở, cỏ dại mọc đầy đất, sân trước chất đống đồ đạc, căn nhà tối om, bụi bẩn khắp nơi, những dây leo khô héo không tên bò kín một bức tường, mưa từ mái nhà, mái hiên rơi xuống, lộp độp đập xuống đất.
Dưới bầu trời mưa âm u, căn nhà hoang phế chết lặng, không chút sức sống.
Thẩm Dịch bước tiếp, nhưng chưa đi được mấy bước đã bị chặn đường vì đồ đạc lặt vặt trong sân quá nhiều, chắn kín lối đi vào nhà.
Thẩm Dịch đứng trước đống đồ đạc chất cao như núi, vẫn im lặng.
Anh lại nhìn quanh lần nữa.
Mặc dù mưa không ngớt, xung quanh u ám, nhưng Thẩm Dịch nhận ra được, đây đúng là nhà Ôn Mặc.
Dù trong mơ anh chưa từng bước vào nhà Ôn Mặc, nhưng anh lại kiên định một cách khó hiểu, và chắc chắn một cách vô cớ - đây chính là nhà Ôn Mặc.
Thẩm Dịch bỗng nhiên không hiểu nổi tình hình hiện tại, mưa làm ướt tầm nhìn, anh hơi khó nhìn rõ phía trước.
Không biết có phải vì dầm mưa nhiều sắp bệnh, hay vì những chuyện trước mắt này thật sự quá kỳ lạ, đầu óc Thẩm Dịch bắt đầu đau nhức.
Một trận u u minh minh chao đảo, Thẩm Dịch chợt nhớ đến cậu bé câm nhỏ bé, gầy gò, đáng thương trong giấc mơ.
Có một chuyện anh thật ra chưa kể với Cung Thương: Ôn Mặc trong giấc mơ, đang yêu đương với anh.
Mặc dù không rõ đầu đuôi thế nào, nhưng Thẩm Dịch đã đích thân nghe thấy chính mình nói thích cậu ấy, hơn nữa còn là nói ngay trước mặt Ôn Mặc.
Ôn Mặc cũng không hề kinh ngạc hay khó tin, chỉ đỏ mặt cúi đầu.
Chắc là đã nói từ lâu rồi, Ôn Mặc đã biết từ lâu rồi, cũng đã chấp nhận từ lâu rồi, hai người họ sớm đã là loại quan hệ đó rồi, cho nên cậu ấy mới có phản ứng như vậy.