Nói rồi, mấy người bước nhanh ra ngoài, nói là đi tìm chỗ trốn.
Cung Thương ngạc nhiên: "Mọi người không trốn cùng nhau à?"
Đầu Vàng nghe xong bật cười: "Cậu bị ngốc à, mọi người trốn cùng nhau?"
"Cậu sợ chúng tôi chết không đủ nhanh sao?"
"Để ông ta phát hiện ra, ai cũng không thoát được, ông ta lập tức có thể gϊếŧ ba người!"
Cung Thương bị phản bác đến mặt tái mét, không nói nên lời, rồi lại lập tức đỏ bừng mặt.
Thấy Cung Thương mất mặt, Thẩm Dịch đành ra mặt hòa giải: "Thôi được rồi, chúng tôi cũng không hiểu mà, cậu đừng bắt nạt cậu ta nữa."
Đầu Vàng chậc một tiếng: "Tôi bắt nạt cậu ta à?
Thật thú vị."
Nói xong, anh ta bỏ đi, trong miệng vẫn lầm bầm chửi rủa.
Thẩm Dịch quay đầu nói: "Nhân tiện, tôi nhớ thông báo còn nói, Người canh gác chỉ có thể gϊếŧ “Tội nhân” vi phạm quy tắc, cái quy tắc này tìm thế nào?"
Người đàn ông mặc vest nói: "Không tìm được."
"Sẽ không cho cậu bất kỳ manh mối nào, cũng không có bất kỳ manh mối nào, cái này thực sự chỉ có thể trông vào số mệnh."
Mặt Thẩm Dịch xụ xuống: "Không phải chứ."
"Hiện thực tàn khốc là vậy đấy."
Người đàn ông mặc vest nhấc chân bỏ đi: “Thế thì tôi cũng đi đây."
Cung Thương vội nói: "Này anh, cho tôi đi cùng!"
Người đàn ông mặc vest cười với cậu ta: "Không được."
"Ngại quá, lúc quan trọng đến tính mạng như tối nay, tôi không muốn dắt theo lính mới."
"Ơ?"
Người đàn ông mặc vest nói: "Cậu nhìn là biết nhát gan rồi, Người canh gác mà đến gần, cậu hét lên một tiếng làm lộ vị trí thì tôi đánh đấm gì được nữa."
"Tạm biệt nhé."
Anh ta vô tình bỏ đi xa.
Thẩm Dịch khoái chí vô cùng, cậu cười lạnh hai tiếng, nói giọng mỉa mai với Cung Thương, người vừa nãy cũng đi cùng mọi người tránh xa mình: "Đại gia không cần cậu rồi nhé."
Cung Thương: “...”
Diêm Phán nói: "Thế tôi cũng đi đây."
"Ngại quá, tôi cũng không định dắt theo lính mới."
Thẩm Dịch không quan tâm lắm, cậu vẫy tay chào Diêm Phán rồi nói tạm biệt cô ấy.
Cung Thương vẫn muốn bám lấy cọng rơm cứu mạng này, quay đầu lại mắt rưng rưng nói: "Chị ơi, chị dắt em đi với, em thật sự không biết phải đi đâu, tối nay sẽ xảy ra chuyện gì em cũng không biết nữa, em sẽ chết mất!"
Diêm Phán nói: "Vì thế mới không thể dắt cậu đi đấy, có quá nhiều yếu tố không chắc chắn."
Diêm Phán vẫy tay rồi cũng bỏ đi xa.
Cung Thương lập tức sợ hãi rơi nước mắt, vội vàng nhìn cầu cứu những người khác – các Tội nhân khác ngay lập tức tránh ánh mắt cậu ta, tất cả mọi người thoáng chốc đều tản đi hết.
Chỉ lát sau, trước căn nhà này trở nên trống vắng.
Ngoài Thẩm Dịch và Cung Thương, không còn ai khác.
"Chà chà.” Thẩm Dịch cười nói sau lưng cậu ta: “Đây đúng là mặt khuất của nhân tính đấy, Tiểu Cung à."
".
Cậu còn cười được nữa à!!"
"Sao tôi lại không cười được chứ, nghĩ cũng biết họ chẳng ai muốn dắt tôi đi cùng."
"Đi thôi, hay là cậu không định đi cùng tôi?"
Cung Thương giật giật khóe môi, quay người lại.
Mặt cậu ta đầy vẻ uất ức, tái nhợt, trong khi Thẩm Dịch lại tươi cười – thật không hiểu có gì đáng cười.
"Sao cậu còn cười được thế.” Cung Thương vẫn không kìm được lầm bầm: “Thôi, hai chúng ta đi đi, hai người dù sao cũng hơn một."
"Có người bên cạnh, tớ thấy yên tâm hơn."
Thẩm Dịch nhún vai, quay người đút tay vào túi đi vào trong mưa, hướng về phía Bắc.
Cung Thương đi theo sau, hỏi cậu ấy: "Cậu định đi đâu thế?"
Thẩm Dịch nói: "Phía Bắc làng có một tòa nhà bỏ hoang, ba tầng nhỏ."