Chương 32

Ngay cả Cung Thương cũng không đứng cạnh cậu nữa mà chạy lại bám sát "đại quân".

Con người quả thật là một loài đặc biệt thực tế.

Thẩm Dịch đứng trơ trọi cách đó năm mét, lắng nghe những người kia thảo luận tình hình, nhìn bầu trời u ám mưa rơi.

Ngay lúc cậu đang lặng lẽ chấp nhận sự cô lập, bỗng nhiên tiếng bước chân từ phía sau vang lên.

Thẩm Dịch quay đầu nhìn, Người phụ nữ xinh đẹp tóc xoăn dài vậy mà lại đi đến bên cạnh cậu, tựa vào tường cạnh cậu, cùng cậu dầm mưa.

“Làm gì thế?” Thẩm Dịch vẻ mặt u oán. “Chị không sợ bị tôi gϊếŧ chết sao, đừng lại gần chứ, mấy người cứ để tôi bị dầm chết đi cho rồi.”

Người phụ nữ xinh đẹp tóc xoăn dài cười khẩy một tiếng: “Diêm Phán.”

“Cái gì?”

“Tên của tôi.” Người phụ nữ tóc xoăn dài – Diêm Phán ngẩng đầu nhìn cậu một cái, mỉm cười. “Có qua có lại. Tôi biết tên cậu rồi, cậu cũng phải biết tên tôi chứ.”

Thẩm Dịch cười một tiếng: “Được, chị Diêm Phán.”

“Không nói nhiều nữa, cậu nghĩ sao?” Diêm Phán hỏi cậu: “Về ván game lần này.”

“Nghĩ sao là sao?”

“Nói chung, cứ bắt đầu từ tổng thể đi.” Diêm Phán nói: “Trong thông báo đã đưa ra gợi ý, đó là bài đồng dao “Quỷ Tân Lang”...”

“Vậy có lẽ là chú rể đã chết tên Trương Nhị Ca có vấn đề, sau này chúng ta cần chú ý một chút. Nhưng ngoài ra, ngôi làng này cũng rất kỳ lạ.”

“Đúng thế.” Thẩm Dịch nói: “Tóm tắt lại thì, cốt truyện đến hiện tại là chúng ta - nhóm người này - là những đứa trẻ lớn lên ở ngôi làng này, rồi ra ngoài đi làm, lần này đặc biệt trở về để tham dự hôn lễ của nhà họ Trương và nhà họ Tôn.

Nhưng hôn lễ còn chưa bắt đầu thì cô dâu nhảy lầu chú rể chết thảm, hỉ sự biến thành tang sự.”

“Hơn nữa, chuyện này không phải lần đầu xảy ra. Trong suốt ba năm qua, cứ mỗi lần có đám cưới trong làng là lại thành ra thế này.”

“Thôn trưởng không hiểu sao lại đặc biệt bình tĩnh, mà nói chuyện cứ ba phải kiểu gì ấy, đến thằng ngốc cũng nghe ra là ông ấy đang cố che đậy điều gì đó.”

Diêm Phán bổ sung: “Hơn nữa, những người trong làng đều đồng tình, thậm chí còn “thêm dầu vào lửa”...”

“Đúng vậy, chúng tôi đang định hỏi thêm thôn trưởng thì người phụ nữ trung niên kia đã chạy ra giục chúng tôi đi nhanh.” Thẩm Dịch nói. “Cái con quỷ dưới nước kia rốt cuộc là con của nhà nào, ông ta cũng không nhắc đến, xem ra đều phải đi điều tra.”

“Bên nhà họ Thẩm cũng phải đi một chuyến.

Thật là, đâu đâu cũng toàn là điểm đáng ngờ.” Diêm Phán thở dài, lấy điện thoại ra nhìn giờ. “Hơn nữa đến giờ vẫn chưa nhận được nhiệm vụ nào cả, trong sân không hiểu sao lại chỉ có mỗi một cô gái đang khóc.” Diêm Phán thở dài, lấy điện thoại ra nhìn giờ. “Mà cũng ba giờ chiều rồi.

Nhìn tình hình này, lát nữa nhận nhiệm vụ xong, mọi người chắc sẽ phải chơi trốn tìm thôi.”

“Hả?

Trốn tìm gì cơ?” Thẩm Dịch hỏi. “Mà đã ba giờ chiều rồi sao?” Rõ ràng vừa nãy khi mới vào làng này vẫn còn là sáng sớm.

Tuy đúng là đã xảy ra không ít chuyện, nhưng thời gian trôi qua cũng quá nhanh.

Thẩm Dịch lấy điện thoại ra nhìn, đúng là đã ba giờ chiều thật. “Theo tiến độ nhiệm vụ, nếu hầu hết các nhiệm vụ được quy định phải hoàn thành trong ngày đều được người chơi hoàn thành, thì thời gian cũng sẽ được đẩy nhanh ở một mức độ nhất định.” Diêm Phán giải thích. “Cứ như khi cậu làm xong nhiệm vụ đối thoại trong game text, thì đêm trong game sẽ đến ngay lập tức vậy.”