Chương 30

Thẩm Dịch năm nay đúng hai mươi mốt tuổi.

Câu nói này xui xẻo đến mức khiến cậu dựng hết tóc gáy, sau khi chửi thề một tiếng, Thẩm Dịch giật lấy tấm linh vị từ tay Cung Thương, lẩm bẩm chửi rủa rồi đặt nó trở lại bệ thờ. “Nói ít lại mấy lời xui xẻo đó đi!” Thẩm Dịch hét vào mặt cậu ta: “Ông đây sống lâu trăm tuổi!

Sống lâu trăm tuổi!!”

“Rồi rồi, đừng xù lông nữa.” Người phụ nữ xinh đẹp tóc xoăn dài lên tiếng. “Nếu cậu đã nói vậy, thì lấy thẻ sinh viên ra cho mọi người xem đi.

Được chứ?

Nếu cậu ấy thật sự có thẻ sinh viên, vậy thì chắc không phải quỷ đâu.”

“Cũng phải, nếu có thứ gì đó từ bên ngoài có thể chứng minh thân phận thì chắc không phải quỷ rồi.”

“Lấy ra đi.” Có người đưa tay về phía cậu.

Thẩm Dịch cầu còn chẳng được, cúi đầu vội lục tìm trong túi. Lục vài cái, mặt cậu tái mét. Những người chơi khác thấy sắc mặt cậu đột nhiên thay đổi thì hỏi: “Sao thế?”

Thẩm Dịch mặt mày tái nhợt, mở túi ra nhìn, tay cũng thọc sâu vào bên trong – thế mà tay cậu lại cứ thế xuyên qua đáy túi, thò ra từ bên dưới.

Túi của cậu, không biết từ lúc nào đã bị rách một lỗ lớn dưới đáy.

Cung Thương bị cảnh tượng này làm cho chấn động sâu sắc, mơ hồ đoán ra điều gì đó: “Thẩm Dịch, không lẽ cậu.”

Thẩm Dịch rụt tay lại, lục lọi lạch cạch trong túi một hồi. Mặt cậu càng thêm tái mét ngẩng đầu lên: “Tất cả thẻ của tôi đều biến mất rồi.”

Cung Thương: “...”

Những người chơi khác: “...”

Có người thở dài một tiếng. Thẩm Dịch quay đầu nhìn, người thở dài là Người phụ nữ xinh đẹp tóc xoăn dài. Cô ấy đỡ trán, vẻ mặt cực kỳ phức tạp, vô cùng cạn lời.

Người đàn ông mặc vest sắc mặt cũng rất khó coi: “Ý cậu là, cậu không lấy được thẻ sinh viên ra nữa?”

Khung cảnh có chút khó xử, Thẩm Dịch “haha” cười gượng: “Dạo này hơi xui, không biết từ lúc nào thì...”

“Thì rơi ra khỏi túi rồi à?” Đầu vàng cười khẩy: “Cậu thế này khác gì hồi đi học nói với giáo viên là quên làm bài tập ở nhà?”

Thẩm Dịch không biết nói gì để phản bác. “Nói là lấy ra được cho xem, giờ lại không lấy ra được.”

Có người giọng điệu không tốt nói: “Cậu thật sự không phải quỷ đấy chứ?”

“Tôi thật sự không phải mà...”

“Vậy thì cậu lấy bằng chứng ra đi.”

Cung Thương chợt nhớ ra điều gì đó: “Ảnh cơ mà, Thẩm Dịch! Tháng trước cậu không phải còn chụp ảnh thẻ sinh viên gửi cho chủ nhiệm để tham gia cuộc thi Hoạt hình cấp trường sao!”

Thẩm Dịch càng muốn khóc hơn: “Điện thoại của tôi mới đổi cách đây không lâu mà, cháy cả bo mạch chủ mới đổi đấy chứ! Dữ liệu còn chưa kịp chuyển qua!”

“...Vậy thì cậu chờ chết đi.” Thẩm Dịch đau khổ ôm mặt.

“Mọi người ơi, quý trọng tính mạng, mau tránh xa cậu ta ra đi.”

Không biết ai nói thế, rồi một đám người chơi đồng loạt đứng dậy từ mặt đất, ùn ùn cùng nhau đi xa hơn một chút, tụ tập lại ở cửa ra vào rồi ngồi xuống. Thẩm Dịch bất lực đến mức chỉ muốn nhảy lầu.

Cung Thương bỗng nhiên như "Phúc chí tâm linh", nhớ ra điều gì đó, vội vàng lục lọi túi của mình: “Đúng rồi đúng rồi, tôi có thể chứng minh!

Tôi có thẻ sinh viên!

Tôi với cậu ấy đã ở cùng phòng ký túc xá ba năm rồi, nếu tôi chứng minh được tôi là sinh viên thì có phải cũng chứng minh được cậu ấy không phải quỷ không?”

“Không chắc.” Người đàn ông mặc vest nói: “rất có thể cậu đã bị quỷ tẩy não rồi, thật ra cậu chỉ vào đây một mình thôi. Cậu đừng phí công nữa, chúng tôi sẽ không nói thêm một lời nào với cậu ta đâu.”