Thầy cô đột nhiên trở nên vô lý khó hiểu, môn học mà cậu luôn đi học đầy đủ lại bị đánh trượt thẳng thừng; rồi khi ra khỏi nhà thì vấp té, cái cốc thủy tinh mà cậu đã dùng ba năm vỡ tan tại chỗ, cánh tay còn bị mảnh vỡ đâm chảy máu.
Tiếp theo, điện thoại của cậu đột nhiên cháy mainboard, mất hết dữ liệu, chỉ đành đổi một cái mới; khi đi xe đạp chia sẻ trên đường thì xe đột nhiên hỏng, cả người lẫn xe ngã nhào vào dải phân cách xanh; dẫm phải một thùng giấy bên đường, cậu lập tức trượt chân ngã, sau một hồi loạng choạng hết sức để giữ thăng bằng thì mặt cậu lại đập vào tấm biển báo bên cạnh.
Rồi cậu bắt đầu liên tục vấp té, ngày nào cũng ngã, đủ kiểu đủ dáng. Bây giờ Thẩm Dịch toàn thân bầm tím. Hơn nữa, cậu còn bắt đầu mơ một giấc mơ hơi kỳ lạ. Giấc mơ cứ lặp đi lặp lại, từ sáu ngày trước đến tận hôm nay. Ngày nào cũng vậy.
"Tớ nói cậu này."
Trong phòng y tế, bạn cùng phòng Cung Thương đứng đối diện Thẩm Dịch, nhìn cô y tá trường bôi thuốc i - ốt lên khuôn mặt thảm hại của cậu.
"Tớ nói cậu này, Thẩm Dịch," Cung Thương nhìn cậu với vẻ mặt đầy thương cảm: "Hay là cậu tìm một thầy bói đi."
Thẩm Dịch cũng thấy mình nên tìm một thầy bói, cuộc sống thế này thật sự không thể chịu nổi nữa rồi. Cậu vừa mở miệng định nói thì cô y tá trường liền ấn bông gòn vào chỗ bầm tím nặng nhất trên mặt cậu. Thẩm Dịch ngay lập tức "oái" lên một tiếng thảm thiết, không còn rảnh để nói gì, nhăn nhó, vẻ mặt vặn vẹo.
Người bạn học cùng trường đã ném bóng rổ vào mặt cậu đứng một bên cũng mặt nhăn nhó, hồi hộp đến mức cứ cào tay. "Học trưởng, anh không sao chứ ạ?"
Lúc nãy khi vào phòng y tế, cô y tá trường đã hỏi năm học và mã số sinh viên của Thẩm Dịch, nên người bạn học đã ném bóng vào Thẩm Dịch biết cậu lớn hơn mình một khóa. Thẩm Dịch đau đến mức không nói nên lời, chỉ đấm vào đầu gối liên tục.
Cung Thương nói: "Mấy ngày nay cậu đúng là quá bất thường, cả đời tớ cộng hết lại cũng không xui xẻo bằng mấy ngày nay của cậu. Hơn nữa, cậu còn mơ nữa."
Người bạn học ngây người ra: "Mơ ạ?"
"Ừ."
Cung Thương vừa mở miệng định nói thêm thì Thẩm Dịch liền giơ tay ngăn cậu lại. Cung Thương im bặt. Cậu nhìn sang và thấy Thẩm Dịch với vẻ mặt khó coi đang vẫy tay với cậu, ra hiệu rằng chuyện này đừng nói với người ngoài.
Cung Thương đành ngậm miệng.
"Không sao đâu, gần đây tớ ngủ không ngon, mơ lung tung vài giấc ác mộng thôi." Thẩm Dịch cố nhịn đau nói: "Được rồi, mấy ngày nay tớ không may mắn thôi, có lẽ là do sao Thủy nghịch hành, cũng không thể trách cậu hết được. Cậu đi trước đi, viết cho tớ cách liên lạc là được, nếu thật sự bị thương nặng tớ sẽ nói với cậu."