Chương 2

Chàng trai sành điệu đó là bạn cùng phòng của cậu, tên là Cung Thương.

"Thẩm Dịch, để tớ xem nào!"

Cung Thương nắm lấy tay cậu và gạt mạnh cánh tay đang che mặt cậu ra. Vừa nhìn thấy bộ dạng của Thẩm Dịch, hai người đối diện lập tức biến sắc, đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh thật sâu.

Chàng trai mặc áo ba lỗ bóng rổ mặt tái mét, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, có lẽ đã nghĩ đến tương lai của mình – hắn có thể đã thấy mình "vinh dự" được ghi tên trên bảng tin của trường với hình thức kỷ luật rồi.

"Mau đi phòng y tế!"

Cung Thương kéo cậu đi ra ngoài. Chàng trai đánh bóng rổ vội nói mình cũng đi theo, lẽo đẽo đi theo sau lưng hai người. Máu vẫn rỉ ra từ mũi Thẩm Dịch. Cậu che mũi và miệng, đau đến mức bước chân cũng hơi lảo đảo.

"Nãy giờ tớ gọi cậu mấy tiếng rồi, sao cậu không phản ứng lại?" Cung Thương vừa tức vừa vội, kéo cậu đi nhanh: "Cậu xem xem, bị đập thành ra thế này!"

Thẩm Dịch đau khổ muốn chết: "Tớ đang ngủ một giấc..."

"...Cậu ngủ ở sân tập à?"

"Sao, có ai cấm đâu."

Thẩm Dịch đau đến hít hà, bước chân càng lúc càng không vững. Cậu nhớ lại những chuyện xảy ra liên tục gần đây bên cạnh mình, lờ mờ có linh cảm chẳng lành: "Cậu chờ một chút, Cung, cậu đi chậm thôi... Á!"

Lời dặn đi chậm còn chưa nói xong, Thẩm Dịch đột nhiên chân trái vấp chân phải. Cậu vội vàng rụt tay khỏi tay Cung Thương, vung tay theo bản năng muốn chỉnh lại tư thế để giữ thăng bằng – rồi cậu loạng choạng xiêu vẹo sang bên cạnh, một trận trời đất quay cuồng, chân sau vấp phải gờ của hồ nước trong khuôn viên trường.

Thẩm Dịch lập tức mất thăng bằng, ngã ngửa ra sau.

Một tiếng "tủm" vang lên, Thẩm Dịch rơi mạnh xuống nước.

Nước bắn tung tóe.

Thẩm Dịch nổi lềnh bềnh trên mặt nước, ngẩng đầu nhìn cằm của tượng vĩ nhân đặt giữa hồ, nhìn chim trời và mây nắng hạ, nghe tiếng cười không kìm được của những người đi đường xung quanh, không khỏi đờ đẫn suy nghĩ, gần đây rốt cuộc mình đã gây ra tội gì.

- -

Thẩm Dịch, 21 tuổi, đang học năm ba tại Đại học Nghệ thuật Lương Thành. Cậu sắp đi thực tập và không có nhiều tiết học. Nhưng gần đây đã xảy ra vài chuyện rất kỳ quái. Những ngày bình thường trôi qua đột nhiên trở nên đặc biệt xui xẻo.

Lần đầu tiên là sáu ngày trước đó. Sáu ngày trước, máy tính của cậu đột nhiên bị màn hình xanh và bài tập cuối kỳ mà cậu đã làm suốt một tuần mất hết.