Chương 17

Hơn mười người đang cùng đi vào trong cũng dừng lại mấy người, vẻ mặt ai nấy đều thoáng ngạc nhiên, sau đó không hẹn mà cùng nhìn về phía Thẩm Dịch.

Có người không thể tin nổi: "Hai người là người mới à?"

"Hả?" Thẩm Dịch mơ hồ: “Người mới gì cơ?"

"Má ơi! Cậu là người mới mà bình tĩnh thế á?" Một người phụ nữ xinh đẹp tóc xoăn dài ngạc nhiên nói: “Hay thật! Thôi bỏ đi, hai người cứ đi theo trước đi, lười giải thích với hai người quá."

"Dù sao lát nữa sẽ có thứ nói cho các người biết chuyện gì đang xảy ra." Một người đàn ông khác gầy gò má hóp cũng nói: “Lười nói lắm.

Lỡ đâu đêm đầu tiên các người đã chết rồi, nói nhiều tốn hơi lắm."

"Cũng phải, giải thích lại phiền phức."

Người đàn ông mặc vest gạt tay Cung Thương ra, lấy từ túi quần ra một chiếc khăn tay, lau hai cái vào chỗ vừa bị túm, rồi nói: “Cứ đi theo trước đi."

Anh ta quay người rời đi.

Mười mấy người còn lại cũng không ai thèm để ý nữa, cùng nhau đi vào trong làng.

Không ai chịu trả lời, Thẩm Dịch không còn cách nào khác, chỉ đành cùng Cung Thương đi theo mọi người.

Trong làng gió cũng từng cơn, thổi đến mức cổ gáy người ta lạnh toát, trước khi bước hẳn vào làng, Thẩm Dịch như có cảm giác, ngẩng đầu nhìn lên cái cổng chào bằng đá ở cửa làng.

Cậu ta sững người lại, dừng lại tại chỗ.

Trên cổng chào bằng đá viết ba chữ đỏ máu.

"Dương Trang Tử".

Thẩm Dịch đứng yên tại chỗ.

Nếu nhớ không lầm... cái nhà ma sáu người mà cậu ta vừa vào sáng nay, tên là Dương Trang Tử.

Cậu ta nhíu mày vừa định suy nghĩ kỹ, Cung Thương gọi cậu ta một tiếng: "Thẩm Dịch, đi thôi."

Thẩm Dịch hoàn hồn lại, Cung Thương đã đi vào làng rồi.

Còn mười mấy người kia cũng tản ra, đang lần lượt đến trước cửa các ngôi nhà trong làng gõ cửa.

Mỗi người đều gõ cửa vang "đùng đùng", còn hô lớn đòi người trong nhà mở cửa.

Thẩm Dịch đút tay vào túi bước vào làng, hoàn toàn không hiểu nổi cảnh tượng này, cậu ta túm lấy một người vừa từ trước cửa một ngôi nhà lùi lại, hỏi: "Đây là đang làm gì thế?"

"Tìm NPC." Người đó trả lời cậu ta một câu, rồi không nói gì thêm nữa, quay đầu lại hỏi người khác: "Tìm được chưa?"

"Chưa, không có ai cả." Người đàn ông mặc vest từ trước cửa một ngôi nhà quay lại, chống tay vào hông thở dài nói: “Cũng có thể là thật sự có người trong nhà, nhưng chỉ là không mở cửa cho chúng ta thôi."

"Tìm thấy rồi!"

Xa xa bỗng có tiếng ai đó gọi.

Thẩm Dịch ngoảnh đầu nhìn, người cất tiếng đứng ở đằng xa hơn một chút, cũng ngay trước cổng một căn nhà trong thôn.

Một bà thím thôn quê mập mạp đứng ở cửa, vẫy tay về phía họ, cười ha hả, trông có vẻ thật thà chất phác.

Quần áo trên người bà ấy vá chằng vá đυ.p, hơi cũ kỹ, kiểu dáng cũng rất xưa, đúng là phong cách năm 86.

Bên cạnh, người vừa gõ cửa cũng vẫy tay về phía họ, gọi họ lại gần.

Những người khác đều đi về phía đó, tập trung lại.

"Đi thôi, người mới.” người phụ nữ xinh đẹp tóc xoăn dài đi ngang qua Thẩm Dịch, thuận miệng gọi hai người họ một tiếng: “Vào game rồi đấy."

"Vào game?"

Người phụ nữ vẫn không giải thích gì thêm, nói xong liền bỏ đi.

Thẩm Dịch đành kéo Cung Thương đi qua trước.

Mọi người đều tập trung trước cửa nhà người này.

Bà thím thôn quê mặt mày hớn hở, vỗ tay nói: "Về được là tốt rồi, về được là tốt rồi!"

"Ôi chao, hôm nay đã là tiệc cưới rồi, mà tụi bây vẫn chưa về, lão bà ta cứ tưởng tụi bây không về kịp đấy!"