Chương 10

Bề ngoài nhà ma này trông rất kí©h thí©ɧ, vừa mới thấy cửa lớn, vài học đệ học muội đã phấn khích lên rồi, vây quanh Cung Thương ríu rít không ngừng.

Náo nhiệt một lúc, hai học đệ liền đi mua vé.

Trước cửa nhà ma đặt một quầy lễ tân; có lẽ vì hôm nay là ngày thường nên không có nhiều người, trong quầy lễ tân chỉ có một nhân viên trông coi, đó là một nam thanh niên tóc trắng rất đẹp trai.

Khi Thẩm Dịch nhìn sang, ánh mắt thế mà lại chạm phải người đó.

Nam thanh niên tóc trắng dường như vẫn luôn nhìn anh ta; anh ta chống cằm dựa vào quầy, ánh mắt chạm nhau cũng không ngại ngùng, chỉ híp mắt cười với Thẩm Dịch.

Thẩm Dịch sững sờ một lát, bởi vì nam thanh niên tóc trắng có đôi mắt đỏ như máu, trông vừa đẹp lại vừa quỷ dị.

“Bệnh bạch tạng à?” Cung Thương nhỏ giọng lẩm bẩm một câu; Thẩm Dịch vừa nghiêng đầu, mới thấy Cung Thương cũng đang nhìn quầy lễ tân.

“Có lẽ vậy.” Thẩm Dịch nói: “Cũng khá đẹp trai đấy chứ.

Thôi không nói chuyện này nữa, đưa tờ rơi của cậu cho tôi xem đi.”

“Tờ rơi gì cơ?”

“Tờ rơi quảng cáo nhà ma ấy.”

Cung Thương cười một tiếng: “Làm gì thế, căng thẳng à, muốn xem giới thiệu để spoil à?”

Tờ rơi quảng cáo có giới thiệu về nhà ma này, bên trong viết bối cảnh câu chuyện.

“Bớt nói nhảm đi, đưa tôi xem nào.”

Cung Thương cười đáp “Được được được”, lấy tờ rơi đã gấp mấy lần từ trong túi ra đưa cho anh.

Thẩm Dịch nhận lấy, mở tờ rơi ra xem, quét mắt nhìn một lượt.

Trên tờ này cũng không viết dòng chữ nhỏ đó; chỗ dòng chữ đó lại trống không.

Thẩm Dịch nhíu chặt mày, hỏi: “Hôm qua cậu đưa tờ này cho tôi xem à?”

“Đúng rồi, chính là tờ này.” Cung Thương nói: “Làm sao thế?”

Thẩm Dịch không nói gì, mặt anh ta càng lúc càng khó coi.

Xem ra không phải lỗi in ấn gì cả; anh vốn tưởng là lỗi in ấn nên tờ của Phương Lê mới không có dòng chữ anh nhìn thấy.

“Trưởng ban!” Hai học đệ tay nắm vé, vui mừng hớn hở chạy về: “Mua được vé rồi!”

“Ối giời, tốt tốt!” Cung Thương cười lên, rút tờ rơi từ tay Thẩm Dịch ra, gấp lại mấy lần nhét vào túi, rồi kéo anh ta đi thẳng về phía nhà ma: “Thế đi thôi!”

Thẩm Dịch còn chưa kịp nói lời nào, đã bị kéo đi không cho cãi lại, đi về phía nhà ma.

Học đệ đưa vé lên.

Nam thanh niên tóc trắng ở quầy lễ tân kiểm tra vé xong liền đứng dậy, kéo dây chắn ở cửa nhà ma ra nói: “Vào đi.

Vận khí tốt đấy, hôm nay mấy cậu là đoàn khách đầu tiên, chúc mấy cậu bình an.”

Vừa nghe lời này, các học đệ học muội liền căng thẳng lên, ôm chặt lấy nhau vừa cười vừa căng thẳng bước vào, còn quay đầu lại gọi hai người họ cũng vào: “Trưởng ban, Học trưởng, mau vào đi ạ!”

Thẩm Dịch đi sau cùng với Cung Thương; vừa định đi theo vào, nam thanh niên tóc trắng đã đưa tay ra ngăn hai người họ lại.

Thẩm Dịch dừng lại, ngạc nhiên một lát, không hiểu nhìn về phía anh ta.

Nam thanh niên tóc trắng vẫn cười híp mắt.

Anh ta liếc nhìn Cung Thương, rồi cố ý đưa tay kéo Thẩm Dịch sang một bên, để anh ấy lùi ra xa một chút, rồi hơi mở cặp mắt đang híp, vỗ hai cái vào ngực Thẩm Dịch, nói đầy ẩn ý: “Nhất kiến sinh tài.”

Nói xong, nam thanh niên tóc trắng buông anh ra, nghiêng người sang một bên, giơ tay chỉ vào bên trong nhà ma, lại híp mắt cười đậm đà ý cười: “Mời vào.”

Thẩm Dịch chớp mắt hai cái, quay đầu nhìn Cung Thương, ánh mắt hai người gặp nhau, mặt mày đều khó hiểu.