Moen nghi hoặc: "Anh không phải nói chúng có độc sao?"
"Tuy có độc, nhưng phần mọc mầm cắt ra dùng để trồng là tốt nhất và tiện lợi nhất, nhóc không biết sao? Vậy trước đây nhóc trồng khoai tây bằng cách nào?"
Moen ngượng ngùng gãi đầu: "Thì... cứ thế chôn xuống đất thôi..."
Daemon bất lực ôm mặt: "Nhóc như vậy mà khoai tây lại không lớn củ nhỏ và khô quắt thì mới là lạ. Ta dạy nhóc, nên..."
Dưới sự hướng dẫn của Daemon, Moen đã học được phương pháp trồng khoai tây, để cảm ơn Daemon, Moen không chỉ tặng cho Daemon hai củ khoai tây mọc mầm duy nhất trong nhà, còn tặng cho Daemon một túi khoai tây tươi vừa mới hái.
Moen tò mò hỏi: "Anh tìm khoai tây là muốn trồng ở đâu vậy?"
Daemon sợ nhất là Moen hỏi mấy câu kiểu mười vạn câu hỏi vì sao, bởi vì vấn đề của Moen nếu trả lời nghiêm túc, anh sẽ phải vạch trần toàn bộ chuyện mình là quỷ, hơn nữa còn là Ma Vương mới nhậm chức.
Nhưng hiện tại Moen đang vì mình bị dân làng coi là quỷ, chịu sự bài xích của dân làng.
Nếu biết Daemon là quỷ thật, dựa theo sự căm ghét của loài người đối với quỷ, và sự phản cảm mà Moen tích lũy được trong thời gian dài vì bị dân làng coi là quỷ, Daemon cảm thấy tình bạn của mình và Moen sẽ tan vỡ.
Daemon không thể để lộ thân phận của mình, vì vậy chỉ có thể dùng "ta có một người bạn đại pháp".
"Ờ... Ta nhận ủy thác của một lãnh chúa bạn ta, hắn vừa mới nhậm chức, khu vực quản lý đất đai cằn cỗi, cây trồng hiện tại sinh trưởng rất ít, cư dân ở đó cuộc sống rất khốn khổ, cho nên ta muốn tìm một số loại cây trồng thích hợp trồng ở bên đó, hy vọng có thể giảm bớt áp lực lương thực cho cư dân bên đó."
Bịa xong "bạn", Daemon âm thầm lau mồ hôi trên trán: Haiz, quả nhiên, nói một lời nói dối, phải dùng vô số lời nói dối để lấp liếʍ.
"Vậy bên đó của các anh còn cần loại cây trồng nào không? Ta nghĩ ta có thể giúp anh tìm một chút."
Moen vừa nghe, liền vội vàng tìm kiếm những thứ hữu dụng trong nhà mình, nó rất muốn dùng khả năng của mình giúp đỡ Daemon.
Dù sao Daemon là người bạn đầu tiên của nó.
Daemon suy nghĩ một chút rồi nói: "Có lẽ nhóc có thể tìm thấy một số hạt giống bông vải hoặc cây lanh không? Bạn của ta, lãnh địa đó không trồng cây lấy sợi, rất nhiều cư dân đều không đủ áo che thân, nếu có thể tìm thấy loại cây trồng này, ta nghĩ có thể giải quyết rất nhiều vấn đề."
"Bông vải, cây lanh..." Moen ghi nhớ tên của hai loại cây trồng này, "Chỗ chúng ta hẳn là không có, có lẽ trong thị trấn gần đây sẽ có hạt giống của những thứ này, ban ngày ta đến thị trấn xem thử, ta sẽ giúp anh để ý!"
"Vậy làm phiền nhóc rồi." Daemon cảm ơn xoa đầu Moen.
Thu dọn đồ đạc xong, Daemon và Moen tạm biệt, hẹn lần sau sinh nhật nó sẽ đến gặp nó.
Daemon vốn định đi xa rồi mới sử dụng phù văn truyền tống, nhưng đứa trẻ Moen này không chừng sẽ đi theo một mạch đưa tiễn mình, chi bằng đi sớm một chút, để đứa trẻ này nghỉ ngơi thêm một lát.
Vì vậy Daemon đi đến cửa liền dừng lại, quay người tạm biệt Moen: "Chỉ cần tiễn đến đây thôi, ta nghĩ bạn của ta sắp không chờ nổi rồi."
"Vậy Daemon, anh phải rời đi bằng cách nào?" Moen cắn môi dưới, cảm thấy Daemon đây là đang ám chỉ mình không cần đi theo hắn một cách uyển chuyển.
Daemon vừa nhìn liền biết đứa trẻ này đang nghĩ gì, vội vàng đi qua xoa đầu đứa trẻ này, mỉm cười giải thích: "Ý của ta không phải vậy, ý ta là, nhóc không cần tiễn ta, bởi vì ta một lát nữa có thể lập tức trở lại nơi ta muốn đến."
Moen ngẩng đầu mê mang: "Lập tức?"
"Nhóc quên rồi sao? Ta là thi nhân du ca mà, phải có chút bản lĩnh phòng thân chứ?"
Daemon lấy ra khối phù văn truyền tống của mình, cho Moen xem.
"Đây là cái gì?" Moen nghi hoặc chớp mắt, Moen nhìn thấy có hoa văn màu tím đang lưu chuyển trên viên đá, trong nháy mắt đã thu hút sự chú ý của Moen.
Viên đá đó tỏa ra sức mạnh kỳ dị, khiến Moen cực kỳ tò mò, thậm chí còn có chút xúc động muốn đưa tay chạm vào.
"Này, nhóc có thể sờ thử xem." Daemon nhìn ra suy nghĩ của đứa trẻ, đưa phù văn truyền tống trong tay cho nó.
Một đêm ở chung, Daemon biết đứa trẻ này là một đứa trẻ có tính cách cẩn thận, cho nên anh cảm thấy cho dù đưa ma văn cho đứa trẻ này trước mặt, cũng không sao cả.
Moen cẩn thận chạm vào những đường vân trên đó, nó cảm thấy có một luồng sức mạnh kỳ dị từ đầu ngón tay nó chạm vào viên đá truyền đến trong cơ thể mình, nhất thời có chút hoảng hốt.
"Đây là phù văn truyền tống, là dùng ma... thánh văn vẽ ra," Daemon vội vàng sửa lời, "Thứ này có thể khiến ta trực tiếp từ đây truyền tống đến một nơi khác."
"Thánh văn? Chính là những hoa văn xinh đẹp này sao?" Moen sờ những đường vân đó, có chút yêu thích không buông tay.
Daemon giới thiệu cho nó tác dụng của phù văn truyền tống: "Ừm, có phù văn truyền tống, ta có thể rất thuận tiện di chuyển qua lại giữa hai nơi, cho nên nói, đợi đến sinh nhật nhóc, ta nhất định sẽ đến."
"...Vậy, em sẽ đợi anh!" Moen không nỡ vẫy tay với Daemon.
"Ta nhất định sẽ không thất hẹn!"
Daemon gật đầu với Moen, bóp nát phù văn truyền tống trong tay.
Ánh sáng màu tím bao phủ Daemon, trong nháy mắt biến mất trước mắt Moen.
Ở chân trời xa xôi, tia sáng bình minh đầu tiên từ từ ló dạng.
"Daemon..."
Moen có chút hoảng hốt dụi mắt, lau đi nước mắt nơi khóe mắt.
Người bạn đầu tiên quen biết, cứ như vậy rời đi, nó lại phải trở về một mình cô độc.
Moen chạy đến vị trí Daemon đứng, thấp giọng nói với đám cỏ xanh bị Daemon giẫm cong: "Em đợi anh nhé... Anh không được thất hẹn đâu đấy..."
++++
Cảm giác truyền tống không dễ chịu, giống như đầu óc bị cho vào bồn cầu xả nước một lượt vậy.
Đại lục loài người tràn đầy sức sống trong nháy mắt biến thành Địa Ngục Vực Sâu đầy tro tàn, khi đứng trên mặt đất, Daemon thậm chí còn hoảng hốt trong nháy mắt.