Trong rãnh lõm của lò nướng cao ngang hông, vài cục than đen nhánh được xếp xen kẽ, tuân theo nguyên tắc thông gió thoáng khí, ở giữa một vật dẫn cháy đang cháy chậm, chỉ cần đợi thêm một lát nữa, than củi bên cạnh chắc chắn sẽ cháy.
Anti-fan: "..."
Không phải nói khó đốt sao, sao sắp cháy xong rồi?
Cái than này ai mang tới? Ai xếp vậy? Thế này... được rồi à?
Ngay từ khi Đậu An Dao nói chuyện xong với Giang Á Phúc đi vào bếp, cô đã lục lọi tủ lạnh trước, lấy hết những thứ có thể nướng ra.
Bởi vì chẳng mấy chốc Văn Chỉ Hinh cũng đi theo vào, Đậu An Dao nghĩ dù sao cũng đông người, chi bằng phân công hợp tác, như vậy sẽ nhanh hơn.
Vì vậy, cô giao công việc chuẩn bị nguyên liệu cho họ, còn mình thì đi vào phòng chứa đồ tìm than củi, lại tìm thấy mấy đôi giày đi nước, khi ra khỏi nhà chính đã thay đôi giày đi nước cao đến đầu gối, vác than củi đi đốt trước.
Đậu An Dao còn nhớ, hồi nhỏ mỗi dịp Tết đến, cô thích nhất là nướng đồ ở nhà.
Ở quê chuẩn bị những thứ này không quá khó, cộng thêm không gian rộng rãi thông thoáng, điều kiện rất thích hợp, vì vậy nướng thịt chắc chắn là hoạt động tốt nhất để cả gia đình quây quần bên nhau, tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ.
Mà phần khó nhất của việc nướng thịt có lẽ là đốt than, nướng thịt thì chỉ cần cho lên lật qua lật lại, cẩn thận một chút là sẽ có được món ăn ngon, nhưng than này, không cháy được thì đúng là không cháy được.
Cho nên cô mới đến đốt than trước.
Trong quá trình chờ than cháy dần, Đậu An Dao cũng không nhàn rỗi, cô đi rửa tay, rồi lại vào phòng chứa đồ tìm mấy cái đèn, treo lên góc lều.
Như vậy, lát nữa cho dù trời tối cũng không sợ nhìn không thấy.
Nhìn Đậu An Dao làm việc đâu vào đấy, trong phòng livestream ngoài những lời khen cô đảm đang, vậy mà còn có không ít những thanh âm khác.
[Sao day biết nhiều thế nhỉ?]
[Tôi cũng rất thắc mắc, cô ấy còn biết trong phòng chứa đồ có đèn cắm trại loại này?]
[Nói không có kịch bản ai mà tin.]
[Hiểu rồi, chuẩn bị thảo mai hình tượng đảm đang cho cô ta.]
[Ha ha ha, lát nữa sẽ có mấy tài khoản marketing thổi phồng cô ta là chuyên gia việc nhà cho xem.]
Nhưng chẳng mấy chốc, loại thanh âm này đã bị người ta vả mặt.
[Mấy cái bình luận bị bệnh à, vừa rồi không xem thì đừng sủa.]
[Cười chết mất, lúc nãy người ta vào phòng chứa đồ xem xét hết mọi thứ, thì mấy người còn đang ở trong bụng mẹ đúng không?]
[Rảnh rỗi không có việc gì làm thì về xem lại đi.]
Thấy than cháy gần xong, Đậu An Dao quay lại nhà chính, mang những nguyên liệu đã được xiên sẵn ra, chuẩn bị nướng.
Hệ thống Ủng Hộ Thuần Khiết thấy cô bận đến toát mồ hôi, nhịn không được hỏi: "Ký chủ sao lại chăm chỉ thế?" Khiến người ta cảm thấy... sợ hãi.
Đậu An Dao ở trong góc khuất không ai nhìn thấy trợn trắng mắt: "Bởi vì tôi đói rồi."
Vừa rồi chỉ uống một ly cà phê, tuy có thêm đường thêm sữa, nhưng cũng không che giấu được vấn đề nó là nước, hơn nữa vì để tránh hiềm nghi, bánh tart trứng của Trì Tuyết Tình cô cũng không ăn.
Nếu cô chưa từng nhìn thấy mấy cái bánh tart trứng kia, có lẽ cô sẽ không nhanh chóng sinh ra cảm giác đói bụng như vậy, nhưng cô đã ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào đó, đã nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của đồ ăn, bây giờ cô đói không chịu nổi.
Hệ thống: "..."
Làm phiền rồi.