Chương 48

Còn Đậu An Dao sau khi từ chối khéo Trì Tuyết Tình cũng không nói gì nữa, thấy ba người sắp rơi vào bầu không khí im lặng ngượng ngùng, lại có tiếng bước chân xuống lầu vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh.

Căn nhà ven biển trang trí theo phong cách đồng quê, các phòng đều lát sàn gỗ màu nguyên bản, cầu thang cũng bằng gỗ, giẫm lên rất dễ phát ra tiếng lộp cộp.

Đậu An Dao vẫn chống cằm, đang nhìn bóng lưng Văn Chỉ Hinh ở phía xa, mong chờ ly cà phê của mình, trong lòng còn nghĩ, ngủ dậy đã xuống lầu, trong miệng vẫn chưa có vị gì, cà phê thơm ngọt của cô khi nào mới tới... hoàn toàn không chú ý đến tiếng bước chân sau lưng.

Úc Tích hai tay đút vào túi lớn của chiếc váy yếm, xuống cầu thang liền nhảy nhót đi tới, giọng nói hoạt bát ngọt ngào: "Woa, thơm quá, là mùi cà phê và bánh mì ngọt! Làm món gì ngon vậy ạ?"

Trên mặt cô đã không còn nhìn ra vẻ sợ hãi và tủi thân khi đối mặt với Đậu An Dao trên lầu lúc nãy, giống như chưa có chuyện gì xảy ra, chỉ là lén lút liếc nhìn Đậu An Dao một cái.

Phát hiện đối phương ngay cả một ánh mắt cũng không thèm liếc sang mình, cô liền mím môi, sau đó trực tiếp đi vào khu vực bếp, ra vẻ tò mò Văn Chỉ Hinh đang làm gì.

Trì Tuyết Tình đang định nói gì đó để chuyển sang chuyện khác, không nhắc đến việc cô mời Đậu An Dao đi dạo nhưng bị từ chối nữa, thì vừa lúc đó, Úc Tích lên tiếng, cô ấy liền thuận theo lời Úc Tích đáp: "Còn có bánh tart nữa, sắp xong rồi."

Nói xong cô ấy đứng dậy, đi về phía lò nướng: "Thời gian cũng gần đủ rồi, có thể cho thêm trái cây vào."

Văn Chỉ Hinh "vâng" một tiếng, nói với Úc Tích tự đi rót cà phê, sau đó liền lấy một cái khay nhỏ bưng ly cà phê của Đậu An Dao đưa tới.

Đặt ly cà phê cẩn thận xuống trước mặt Đậu An Dao, Văn Chỉ Hinh mở lời: "Nghĩ rằng chị vừa ngủ dậy uống chút gì đó ngọt ngọt sẽ tốt hơn, nên ly này em có cho thêm chút sữa với đường, nếu chị thấy ngọt quá hay đắng quá thì để em pha thêm cà phê hoặc là cho thêm đường."

Đậu An Dao lắc đầu, ngước mắt nhìn Văn Chỉ Hinh đang đứng bên cạnh, cô cong môi cười: "Cảm ơn Chỉ Hinh, em chu đáo quá, không sao, chị thích ngọt một chút."

Văn Chỉ Hinh theo bản năng cụp mắt xuống, tránh đi ánh mắt của cô, khuôn mặt vừa mới hạ nhiệt lại bất giác nóng lên lần nữa: "Chị... chị uống thử trước đi."

Đậu An Dao "ừm" một tiếng.

Cà phê vẫn còn hơi nóng, Đậu An Dao liền nhấp một ngụm nhỏ.

Cảm nhận hương vị cà phê thơm ngon, ngọt ngào lan tỏa trong miệng, cuối cùng trôi xuống cổ họng, cơ thể và tinh thần đều được xoa dịu, Đậu An Dao khẽ thở ra một hơi, nhẹ giọng nói: "Ngọt ngào, rất ngon."

Thấy cô có vẻ thật sự thích, Văn Chỉ Hinh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "Chị thích là tốt rồi, vẫn còn nhiều lắm, uống hết em lại rót thêm cho chị."

Vừa tỉnh ngủ trong phòng điều hòa lại có một ly cà phê nóng thì còn gì tuyệt vời bằng, Đậu An Dao không hề keo kiệt lời khen của mình: "Thơm quá, em thật là lợi hại, pha cà phê rất ngon."

Cô giống như biến thành một người khác, lại giống như đang dỗ dành trẻ con, những lời khen ngợi trước đây chưa từng nghe qua cứ liên tục thốt ra, cho dù trong lòng Văn Chỉ Hinh nghĩ rằng những lời này chẳng có gì to tát, nhưng khóe mắt đuôi mày cũng bất giác ánh lên ý cười.