"Còn không, tôi cũng muốn uống một ly, vừa rồi ngủ trên lầu một giấc, bây giờ cảm thấy vẫn chưa tỉnh táo lắm."
Đậu An Dao bày tỏ mong muốn của mình xong, cười tủm tỉm chống hai khuỷu tay lên bàn, chống cằm nhìn Văn Chỉ Hinh nói: "Đều là Chỉ Hinh làm sao, giỏi quá."
Có người ngoài mặt đoan chính nghiêm túc, nhưng thực tế trong lòng đã khóc lóc thảm thiết.
Nguyên chủ là thứ gì vậy chứ, em gái xinh đẹp đáng yêu lanh lợi như vậy, sao cô ta lại nhẫn tâm hết lần này đến lần khác làm tổn thương trái tim người ta, thật cạn lời!
Hệ thống Ủng Hộ Thuần Khiết hoàn toàn có thể nghe thấy tiếng lòng của Đậu An Dao: "..." Ký chủ của nó sao lại giống như mắc chứng bệnh tâm thần phân liệt vậy.
Không hiểu sao, nghe chỉ là một câu khen ngợi đơn giản, dưới ánh mắt chăm chú của Đậu An Dao, Văn Chỉ Hinh lại đỏ mặt đến tận cổ, loại đỏ lên bằng mắt thường cũng thấy được.
"Không... không có, em chỉ pha cà phê thôi, bánh tart đều là chị Tuyết làm, em cũng không làm gì cả..."
"Biết pha cà phê không phải đã rất giỏi rồi sao?" Đậu An Dao hỏi ngược lại.
"Không có đâu, cái này chẳng có gì đáng kể cả."
Giọng nói của mình đột nhiên trở nên nhỏ nhẹ khiến Văn Chỉ Hinh luống cuống, cô đã không dám nhìn biểu cảm của Đậu An Dao nữa.
Rũ mắt vội vàng bỏ lại một câu: "Em đi rót cà phê cho chị", liền quay người đi vào khu bếp mở để chuẩn bị cà phê cho Đậu An Dao.
Cô vừa đi, mặc dù chỉ đến quầy thao tác cách đó không xa, nhưng cũng coi như có chút khoảng cách, thế là bên bàn ăn đột nhiên yên tĩnh trở lại.
Đậu An Dao nghĩ mình đến đây để nghỉ dưỡng, cũng không muốn quen biết những người khác, chỉ là chương trình đang ghi hình, cô cũng không tiện trốn tránh mãi, cho nên mới xuống lầu.
Nhưng bảo cô chủ động bắt chuyện với người khác, cô cảm thấy thôi bỏ đi, bớt một việc không bằng ít một việc.
Trong lòng Đậu An Dao nghĩ gì Trì Tuyết Tình không biết, cô vốn dĩ còn ưỡn thẳng lưng, ra vẻ tư thái tao nhã có khí chất nhất của mình, lưng hoàn toàn không chạm vào ghế mà ngồi.
Thỉnh thoảng lại cầm ly cà phê lên, nhấp một ngụm nhỏ, rồi đặt xuống.
Cô làm một loạt động tác như vậy, cử chỉ chắc chắn đều toát lên vẻ tao nhã.
Cô như vậy, cô không tin Đậu An Dao "nổi danh lừng lẫy" là máy gặt kia sẽ không chủ động bắt chuyện với cô.
Nhưng không ngờ, cô không nói chuyện, Đậu An Dao lại cũng không nói chuyện?
Căn đúng lúc cảm thấy Văn Chỉ Hinh sắp bưng cà phê tới, bây giờ chính là cơ hội tốt để hai người ở riêng tìm hiểu nhau, Trì Tuyết Tình cũng không tiện làm giá nữa, giả vờ vô tình ngẩng đầu, nhìn về phía Đậu An Dao, hỏi: "An Dao là người đến sớm nhất sao?"
Người ta đã bắt chuyện với mình, Đậu An Dao cũng không thể làm ngơ: "Ừm, tôi hẳn là người đầu tiên đến."
Đậu An Dao nói xong lại nhìn Trì Tuyết Tình một cái.
Chậc, sao trong sách này toàn là mỹ nhân vậy, đến giờ cô hình như chưa thấy ai là không làm cô kinh diễm cả.
Nhìn khí chất này của người ta xem, đích thực là đại tiểu thư khuê các, Đậu An Dao nhìn thấy cũng không nhịn được phải tự ti mặc cảm.
"Vậy cô đã xem qua căn nhà nhỏ này chưa, tôi vừa đến đã làm đồ ngọt, vẫn chưa kịp đi xem." Trì Tuyết Tình lại khơi ra một chủ đề.
Đậu An Dao không nghĩ nhiều, vuốt lại tóc mình, đáp: "Ngoài sân sau chưa đi, trên lầu đều xem qua rồi."