Chương 38

Nghĩ đến đây, Văn Chỉ Hinh ảo não nhăn mặt.

Cô cũng không biết vừa rồi mình đang sợ hãi điều gì, một là có thể không muốn làm phiền cô ấy nghỉ ngơi, cô ấy bận rộn mỗi ngày như vậy, chắc chắn sẽ rất mệt mỏi.

Hai là... trong lòng cô có chút chột dạ, không hiểu sao không dám để cô ấy nhìn thấy mình, sợ cô ấy hiểu lầm mình đến đây để đeo bám cô ấy.

Dù sao thì trưa nay ở khách sạn, cô ấy còn nhắc nhở mình, đừng để người khác biết mối quan hệ giữa họ.

Trong lòng Văn Chỉ Hinh đang suy nghĩ, trông có vẻ rất tâm trạng, cộng thêm vẻ mặt hối lỗi trên khuôn mặt rất chân thật, bản thân mình cũng không bị tổn thương gì, Úc Tích liền rộng lượng mỉm cười, an ủi nói:

"Không sao đâu, cậu không cần phải tự trách, tôi còn phải cảm ơn cậu mới đúng, tôi nói chuyện ồn ào, nếu không phải cậu ngăn cản tôi, tôi chắc chắn sẽ làm phiền khách mời nghỉ ngơi rồi."

Nói xong, Úc Tích lại ngẩng đầu nhìn lên trên một cái, tò mò hỏi: "Nhưng mà khách mời ở trên lầu là ai vậy?"

Cô ấy nhắc đến chuyện này, trước mắt Văn Chỉ Hinh nhịn không được hiện lên cảnh tượng mình vừa nhìn thấy.

Trong khung cảnh ngày mưa tối tăm và những bông hoa rực rỡ như những vì sao điểm xuyết trên bầu trời đêm, cô ấy là một màu trắng duy nhất.

Giống như ánh trăng sáng, yên tĩnh dựa vào đó ngủ, khiến người ta muốn trở thành người dùng nụ hôn để đánh thức cô ấy.

Tưởng tượng đến cảnh mình cúi xuống hôn lên khuôn mặt đang ngủ say của cô ấy, trái tim Văn Chỉ Hinh không khống chế được đập mạnh một cái, nhưng rất nhanh lại bị chính mình dùng sức đè nén hình ảnh tưởng tượng đó xuống.

Văn Chỉ Hinh, mày đang nghĩ gì vậy, sau này cô ấy chỉ là chị gái của mày mà thôi.

"Hình như là... cô Đậu An Dao."

Văn Chỉ Hinh rũ mắt xuống, nhẹ nhàng nói.

"Cô Đậu An Dao?"

Văn Chỉ Hinh vẫn còn đang chìm trong suy nghĩ của mình nên không nhìn thấy, khi Úc Tích nghe thấy cái tên này, trong mắt cô ấy có ánh sáng lóe lên.

Không thể lên tầng thượng, hai người liền quay trở lại tầng một, định nghỉ ngơi ở dưới lầu, vừa đợi những khách mời mới đến.

[Văn Chỉ Hinh rất lịch sự đấy, nhìn thấy người khác đang ngủ phản ứng đầu tiên lại là quay đầu bỏ đi.]

[Chỉ có mình tôi cảm thấy kỳ lạ sao, cho dù nhìn thấy người khác đang ngủ cũng không cần phản ứng lớn như vậy chứ? Lại còn vô thức đưa tay ra bịt miệng bé Sữa, có hợp lý không?]

[Hai người đây có tính là tiếp xúc thân mật không, bịt miệng đó, cái gì mà môi của bạn dán lên lòng bàn tay của tôi, không phải rất thân mật sao!]

[Nhưng mà lúc bé Sữa bị bịt miệng cũng đáng yêu quá đi, đôi mắt lấp lánh, linh động quá.]

[Chuyện gì vậy, Văn Chỉ Hinh từ góc đó có thể nhìn rõ mặt Đậu An Dao sao? Làm thế nào mà cô ấy nhận ra ngay lập tức vậy?]

[Có lý ha, hai người họ không quen nhau đúng không? Hình như chưa từng hợp tác.]

[Cuối cùng cũng có người hỏi điều tôi muốn hỏi, từ góc quay của camera lúc nãy, căn bản họ không thể nhìn rõ mặt Đậu An Dao mới đúng, làm sao nhận ra được?]

[Ờm... Mặc dù tổ chương trình không tiết lộ trước danh sách khách mời, lẽ nào khách mời cũng không biết có những ai sẽ đến sao? Đều là kịch bản cả, không cần nghiêm túc quá đâu.]

[Các người làm sao vậy, muốn làm gì hả, chúng tôi Chỉ Hinh không liên quan nhé, Day các người đừng kéo người khác xuống nước, không trói buộc, không xào couple, cảm ơn!]